Một quyết định

Viết vào ngày 24/03/2007. Chủ đề: *Chọn lọc, Cuộc sống, Suy ngẫm, Sự nghiệp

DSC_7844.JPG

Ngày hôm nay, tôi đối diện với một quyết định quan trọng trong sự nghiệp của mình. Nó khiến cho tôi suy nghĩ rất nhiều, và vô tình từ những suy nghĩ đó, tôi học được đôi điều về việc ra quyết định.

Ở trường đại học, tôi học được một điều rằng: không có quyết định đúng hay quyết định sai, mà chỉ có quyết định với đầy đủ thông tin hay là không thôi. Dĩ nhiên, trong cuộc sống, hiếm khi chúng ta có được đầy đủ thông tin những khi thật sự cần phải quyết định một chuyện gì đó. Ngay cả khi chúng ta có rất nhiều thông tin chính xác, nhưng có thể trong tương lai, khi hoàn cảnh thay đổi, những thông tin ấy sẽ không còn chính xác nữa. Chính vì vậy, nói một cách ngắn gọn, trong đa số hoàn cảnh, vấn đề không phải chúng ta có đưa ra một quyết định đúng hay không, mà vấn đề là ở chỗ chúng ta có dám quyết định hay không.

Dĩ nhiên, trong những trường hợp quan trọng, ai cũng muốn đưa ra một quyết định đúng đắn, nhưng thật sự mọi chuyện không phải đơn giản. Bởi vì, một quyết định hệ trọng, khi đã “quyết”, sẽ đòi hỏi ở chúng ta rất nhiều, sẽ buộc chúng ta phải rời khỏi nơi trú ẩn an toàn và thoải để dấn thân vào những vùng đất mới lạ đầy rẫy nguy hiểm và cạm bẫy. Chỉ có thế, chúng ta mới hy vọng biến quyết định ấy thành một quyết định đúng. Thậm chí, đôi khi, chúng ta buộc phải đi ngược lại những suy nghĩ mang tính tập quán. Và khi “vấn đề” xảy ra, bản thân chúng ta là người lãnh chịu mọi lời chỉ trích, “tại anh làm vậy”; “làm thế thật là ngu, tại sao không cứ làm như người khác”,…

Ngược lại, việc chần chừ giữ chúng ta trong nơi trú ẩn an toàn. Tiếc thay, bản thân sự chần chừ cũng là một dạng ”quyết định”  (“quyết định”… chờ xem sao). Và dĩ nhiên, bởi vì cảm nhận được đó cũng là một quyết định, ta phải tìm mọi cách để làm cho nó đó có vẻ là một quyết định đúng bằng cách… đổ thừa: “cuộc sống là vậy, phải chịu thôi”; “sếp và mấy đồng nghiệp không có đầu óc”; “ông trời không phù hộ”; “ai cũng nói là phải làm thế mà”;…

Cuối cùng, một lần nữa, xin nhấn mạnh rằng không có quyết định đúng hay sai, mà chỉ có một thực tế là: chúng ta nỗ lực đến đâu trong việc tìm kiếm một quyết định, và dám chịu trách nhiệm đến đâu đối với những quyết định của mình.

oth;">

Bài liên quan

  1. [Diễn thuyết] Hạnh phúc để thành công
  2. Thành công là đạp bằng mọi thử thách
  3. Làm thế nào để thật sự được hạnh phúc
  4. Tại sao bạn phải xác định mục tiêu ngay bây giờ
  5. “Không thể” chỉ là một từ mà thôi


Chào bạn! Tôi tên là Trần Đăng Khoa. Tôi rất vui được làm quen với bạn! Nếu bạn để lại họ tên và địa chỉ email, tôi sẽ liên lạc với bạn mỗi khi có chuyện gì đó thú vị cần báo cho bạn biết.

Chia sẻ ý kiến


Chia sẻ của độc giả (27)

 

  1. Trần TRung Hiếu says:

    ví dụ gặp phải trường hợp bị những lời trỉ trích do những quyết định sai thi phải lam seo hả anh ?

    • Ai cũng có lúc quyết định sai. Cho nên nhiều trường hợp sai hay đúng không quan trọng bằng cách quyết tâm hướng kết qua cái quyết định của mình theo ý mình.

  2. van hoang says:

    em la nguoi rat hay chan chu. cu suy nghi mai nhung khong quyet dinh duoc va cu keo dai nhung suy nghi do nhung cuoi cung van dua ra nhung quyet dinh khong chac chan cu thay doi xoanh xoach. do co phai la mot thjoi quen khong a. cam on anh

    • Đó là một thói quen. Và thói quen thì có thể thay đổi. Hơn nữa việc thay đổi quyết định nếu thay đổi dựa trên sự suy nghĩ sâu sắc hơn từ những thông tin mới hơn thì không có gì là không tốt. Nếu không, chúng ta sẽ thành những người cứng đầu, biết không tốt mà vẫn không chịu thay đổi.

  3. ivy says:

    Hi anh Khoa,
    Em cảm ơn anh nhiều lắm. Thực sự là đọc bài viết này của anh và cả những lời khuyên khác của anh trên diễn đàn đã giải quyết được hết vấn đề khúc mắc của em trong hiện tại rồi.
    !!!!!!!
    Chúc anh luôn thành công với những quyết định của mình nhébig hug

  4. mada says:

    em rất đồng tình với cách suy nghĩ này của anh!bản thân em cũng suy nghĩ quan trọng là mình muốn làm gì! còn được hay không hay đúng hay sai thì không quan trọng!quan trọng mình có chấp nhận điều đó hay không.

  5. Nguyễn Thị Bích says:

    Em nghĩ anh Khoa không có thời gian nhiều cho việc đọc và trả lời tin nhắn như vậy chứ hihi người trả lời giúp thui pải không ạ?

  6. Nguyễn Thị Bích says:

    Anh Khoa ơi! Thường thì anh đi ngủ lúc mấy h và mấy h anh thức dậy ạ? Em hình dung anh đang làm việc. Chẳng hình dung được. Anh có một bức ảnh nào chụp khi mình đang làm việc tại chỗ làm việc (dáng vẻ tập trung nhưng không căng thẳng) rõ nét một chút anh cho em xin một bức để em đặt ở bàn học của mình. Nếu được em cảm ơn anh còn không được thì em cũng cảm ơn anh ^^

  7. Hoàng Anh Khôi says:

    Người ta vẫn thường cho rằng “Chậm mà chắc” quan điểm này có lẽ không còn được đứng vững nữa rồi. Bây giờ người ta “Nhanh mà vẫn chắc” chứ “Chậm mà chắc” thì là biết sau người ta rồi, sẽ không có nhiều lựa chọn cho người chậm chạp bởi vì những cái tốt người ta đã nhanh chân chọn mất rồi. Vì vậy hãy thật quyết đoán, mạnh dạn chấp nhận rủi ro để đón nhận phần thưởng thật sự xứng đáng với mình.thumbs up

  8. Tran Nguyen CHau says:

    vậy chắc đây là lúc anh quyết định sẽ về VN xây dựng TGM với sứ mệnh giúp đỡ giới trẻ VN phát triển ^^

    qua khóa học TTG, em rất tự hào khi được học với anh . happy

  9. Chào Mr. Khoa! Chúc anh có 1 buổi tối tốt lành và ngủ ngon nhé! Nếu em hâm mộ một diễn giả và cũng có ước muốn trở thành 1 diễn giả? Anh cho em 1 lời khuyên là mình cần phải đi đến đích như thế nào mà không đánh mất những điều đang có. Hiện em đang là 1 kế toán hệ Cao Đẳng (nên cẳng phải đau ấy mà )và đang học liên thông Đại Học Kinh Tế về chuyên ngành đó. Nhưng dạo này em học hành không tập trung nên mắc nợ trường nhiều quá (hic mặc dù em không muốn nhưng điều đó đã xảy ra, em cảm thấy xấu hổ về nó), mà em lại hay thích đọc sách tâm lý hơn, em có thể đọc nó mọi lúc mọi nơi mà không thấy chán, nhưng đụng đến sách chuyên ngành của những kỳ thi sắp đến là 1 cực hình và đau đầu kinh khủng! Nên công việc kế toán với em cũng là một công viêc không hứng thú nữa, mặc dù vậy em vẫn cố gắng hoàn thành công việc ở mức độ mà họ hài lòng về em. Sắp tới em có thiên hướng chuyển sang làm việc ở bộ phận nhân sự, em nghĩ mình tiếp xúc với môi trường đó cũng là luyện kỹ năng để mình có thể trở thành mộ nhà tâm lý học và một diễn giả sau này. Anh có thể cho em biết những điều kiện và yếu tố cần thiết để trở thành một nhà tâm lý và một diễn giả “tuyệt vời” được không anh?
    Em xin chân thành lắng nghe và mong sớm
    nhận được những lời khuyên quý báu của anh!

    • Một diễn giả có thể tạo cảm hứng cho người nghe cần phải có một tấm lòng (thật sự mong muốn những điều tốt đẹp cho người nghe) và một khối óc (kiến thức rộng và sâu liên quan đến lãnh vực của mình). Ngoài ra, diễn giả cần phải có những kỹ năng như là nói chuyện trước đám đông, phản ứng trước những tình huống ngoài dự đoán, linh hoạt,…

  10. nguyễn ngọc nam says:

    em cúng đang ở trong tình chan trạng “chờ” xem thế nào,cả lớp em quyết định” đi” thầy trong kì thi tốt nghiệp sắp tới,khi lớp trưởng hỏi có ai phản đối không,em đã khống dám lên tiếng mặc dù em vô cùng căm ghét tình trạng gian lận trong thi cử,nhưng em lại nghĩ ,chỉ có một mình không “đi”,nếu sau này thi trượt thì làm thế nào? cả lớp sẽ cười chê,mẹ thì sẽ bảo làconfusedao mày ngu thế,không đi cùng bạn bè để bây giờ phải khổ”.rằng cả lớp đã “đi”,tại sao mình lại không đi,và em đành im lặng không nói gì ,để mặc cho việc đó diễn ra.em đã từng có ý nghĩ công khai tất cả những chuyện đó trên mạng ,và chắc là có lẽ em sẽ trở thành anh “đỗ việt khoa” thứ 2,nhưng em lại nghĩ làm như vậy sẽ hại chết bạn bè,làm cho bạn bè thi trượt thì em là người có tội ,nên em đã không dám phản đối,không dám nói cho bất kì ai biết,kể cả bố mẹ em,vi tình trạng này đã diễn ra cả ở khóa trước ,em nghĩ nó đã trở thành tiền lệ,có phá bỏ thói xấu này đi chăng nữa thì cũng chả giải quyết được vấn đề gì,nước nhật muốn tuyên truyền cho người dân đi đúng phần đường quy định cũng phải mất 30 năm,nước mình muốn chống gian lận trong thi cử cũng phải mất tuơng tự ngần ấy năm,và bao nhiêu nhiệt huyết trong con người em tắt lịm,chỉ biết nín nhịn để mặc cho cái xấu tung hoành.bề ngoài có vẻ em đồng ý với việc”đi thầy” ,nhưng em không hề đồng ý chút nào hết,chỉ nén nhịn trong lòng.em ra 1 quyết định ,đó là”chờ cho chúng mày sau này sẽ biết,gian lận trong thi cử thi không bao giờ học giỏi được,sau này chúng mày có muốn hối lại cũng không còn cơ hội”.đành cố chấp nhận hiện trạng như hiện nay,chấp nhận việc “đi thầy ” là một việc hiển nhiên và cố tình phớt lờ chúng ,coi như không có chuyện gì xảy ra.tuy nhiên càng nín nhịn những chuyện trái tai gai mắt ở trường thì về nhà em lại càng ức chế với gia đình,không hề hợp tác với bố mẹ ,bị mắng thì không thèm sửa chữa ,cực kì uơng bướng.em nhận ra một điều rằng,càng nhún mình ỏ trong xã hội nói chung,càng không dám đấu tranh cho những điều tiêu cực để nó không tái diễn thì em càng nuôi dưỡng những điều tiêu cực trong chính bản thân em.điều này thật tệ hại hơn bao giờ hết.

  11. Phạm Thành Nam says:

    Em nghĩ cách để ra quyết định thì cần trả lời 2 câu hỏi :
    -Câu 1 : điều này có thật sự cần với mình không hay chỉ là điều mình muốn ?
    -Câu 2 : còn giải pháp hay thông tin gì mà mình chưa tìm ra không ?
    Chỉ có thể trả lời là CÓ hoặc KHÔNG mà thôi
    Em xin nói thêm là điều mình muốn là những điều mình muốn vươn tới còn điều mình cần là phải bắt buộc có được, hãy có được điều mình cần rồi hãy nghĩ tới điều mình muốn vì đôi khi chạy theo điều mình muốn sẽ đánh mất những gì mà mình cần.
    ( Em học được điều đó trong quyển ” Yes or No-Những quyết định thay đổi cuộc sống” của Spencer Johnson ấy mặc dù mới đọc mấy trang đầu thui )

  12. Thực sự chí lý. Hoàn toàn đồng ý với Khoa. Mình đã chia sẻ rất nhiều người bạn về Khoa và website của Khoa. Cảm ơn Khoa về những tâm huyết này. Mình cũng rất tâm huyết khi muốn liên hệ cùng Khoa. Không hiểu Khoa đã nhận được thông tin đấy chưa, nhưng thực sự mình muốn gặp Khoa – Cũng vì một cộng đồng và rất chân thành đấy. Trân trọng !!!

    • Chào chị Hải Anh. Em rất cảm ơn thiện chí của chị. Em tin rằng chị đã gặp anh Thư là Giám đốc TGM HN để trao đổi rồi. Khi nào ra Hà Nội và có dịp thì em cũng sẽ sắp xếp gặp chị happy

  13. ngoc khanh says:

    bài viết rất hay.cám ơn anh.

  14. Hữu Bình says:

    Anh Khoa này, em cũng đã từng quyết định, đương nhiên theo sự tự quyết của mình trước một lời khuyên: Phải chịu trách nhiệm về nó của thầy em. Nhưng hôm nay đọc những câu này của anh, vẫn thấy một góc nhìn mới về “Quyết định”.
    Đúng, trước một vấn đề, đòi hỏi chúng ta có dám quyết định hay không.
    Chúc anh khoẻ, có nhiều bài viết mới, thú vị hơn./.

  15. Đỗ Thị Tuyết Lan says:

    Cam on Khoa nhiều lắm về bài viết rất sâu sắc này. Hiện nay minh đã đi làm có gia đình, nên thuòng xuyên phải ra quyết định. Bài viết này cũng giúp mình thêm các kỹ năng cần thiết để suy nghi truoc khi ra quyêt định. Minh rất tâm đắc voi quan điểm của Khoa: không có quyết định đúng hay sai ma chi quan tâm tai thoi diem ra quyet dinh minh da đay du thong tin chua, da chin chua va cuôi cung minh da quyet dinh la minh phai chịu, chấp nhận, khong duoc đổ lỗi cho nguói khác

  16. Thu says:

    cảm ơn anh rất nhiều,em hi vọng anh thường xuyên chia sẻ những kinh nghiệm của anh.chúc anh ngày nhiều niêm vui và thành công trong cuộc sống.