Làm thế nào để thật sự được hạnh phúc

Viết vào ngày 29/09/2009. Chủ đề: *Chọn lọc, Cuộc sống, Suy ngẫm

Bài viết này là phần 2 trong số tổng cộng 2 phần của loạt bài Suy ngẫm về hạnh phúc

Nếu bạn đã từng đọc bài viết trước của tôi bàn về hạnh phúc, chắn hẳn bạn vẫn còn nhớ rằng tôi đã hứa với bạn tôi sẽ chia sẻ với bạn về hai ”cạm bẫy” bạn có thể vô tình mắc trên con đường đi tìm hạnh phúc của mình.

Trước khi bạn đọc tiếp, cho phép tôi được nhấn mạnh lại lần nữa rằng, những gì tôi chia sẻ có thể có ích với bạn hoặc có thể chưa có ích ngay, bởi vì cách sống và niềm tin của mỗi người chúng ta khác nhau. Nhưng thông qua những trải nghiệm của mình, tôi cảm thấy điều này tốt và tôi muốn chia sẻ với hy vọng rằng nó cũng sẽ giúp ích cho bạn.

Cũng trong bài viết trước, tôi đã chia sẻ với bạn rằng những giá trị vật chất (tiền tài, nhà cửa, xe cộ, chức quyền,…winking không thể mang lại hạnh phúc bền vững. Và hạnh phúc nhiều khi đơn giản chỉ là trân trọng và tận hưởng những gì bạn đang có, cũng như chấp nhận bản thân mình.

Tuy nhiên, có một cạm bẫy nguy hiểm ở đây mà bạn cần phải biết. Đó là nếu bạn trở nên “quá bằng lòng” với mọi thứ thì chuyện gì sẽ xảy ra?

Câu trả lời là bạn sẽ ngừng vươn lên như một con người, thậm chí có thể thui chột dần. Cùng với thời gian, khi thời cuộc thay đổi, bạn sẽ có ngày càng ít lý do có thể giúp nuôi dưỡng hạnh phúc bên trong mình, bởi vì đơn giản, có thể những điều mà bạn trân trọng (và làm bạn hạnh phúc) sẽ biến mất dần theo năm tháng, trong khi không có gì mới đến với bạn một khi bạn đã quên mình phải nỗ lực.

Điều tôi muốn nhấn mạnh ở đây là bạn không nên bao giờ lẫn lộn giữa “trân trọng những gì ta đang có” với “bằng lòng với những gì đang có mà quên vươn lên”. Chúng ta hiểu rằng, thế giới luôn phát triển, nếu chúng ta không ngừng vươn lên, chúng ta sẽ bị bỏ lại phía sau.

Có thể bạn đang ở vào một thời điểm trong đời nào nó mà bạn cảm thấy hoàn toàn bằng lòng với cuộc sống hiện tại và bạn đơn giản… hạnh phúc. Điều ấy thật sự rất tốt. Bên cạnh đó, bạn cũng cần phải nghĩ đến một “hợp đồng bảo hiểm” cho hạnh phúc của mình. Hãy tranh thủ những lúc bạn đang cảm thấy hạnh phúc và chuyển nó thành năng lượng để vươn lên không ngừng bởi vì cuộc sống không phải bao giờ cũng… thuận buồm xuôi gió.

Tôi đã từng rơi vào cái bẫy của “hài lòng với hiện tại” và tôi đã phải trả giá. Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi tìm được một công việc ổn định với mức lương khá cao. Thế là tôi dành nhiều thời gian vào những việc vô bổ như là chơi game online chẳng hạn. Cho đến một ngày, tôi mất việc vì công ty tôi phá sản. Chưa hết, công ty còn nợ tôi đến tận 3 tháng lương. Bỗng nhiên, tôi thấy mình đang tiêu hết những đồng tiết kiệm cuối cùng trong khi ngày hôn lễ của tôi đang đến gần. Lúc đó, tôi chỉ mong rằng mình đã sống có ích hơn, dành thời gian rảnh rỗi để làm thêm chẳng hạn, nhưng sự thật là tôi đã hoài phí gần một năm cuộc đời mình vô ích.

Sau khi tôi khó khăn lắm mới thoát khỏi hoàn cảnh  ấy và lựa chọn từ bỏ lối sống cũ để sống xứng đáng hơn, tôi thề với bản thân mình rằng, tôi sẽ làm tất cả trong phạm vi đạo đức và pháp luật để trở nên thành công và giàu có. Và đó cũng là lúc tôi vô tình để mình rơi vào cái bẫy thứ hai.

Cái bẫy này hoàn toàn trái ngược với cái bẫy đầu tiên. Nó là cái bẫy của mong muốn thành công đến thật nhanh và kiếm thật nhiều tiền. Tôi chẳng làm gì vi phạm đạo đức hay pháp luật, nhưng vì cố gắng quá sức, tôi đã “đốt” đi sức khỏe và hạnh phúc của mình để chạy theo những điều tôi nghĩ sẽ làm tôi… hạnh phúc.

Tôi trở nên vội vã để vươn đến thành công. Tôi đạt được một vài thành tựu nhưng tôi cảm thấy mình ít hạnh phúc hơn bao giờ hết. Tôi cố tạo hạnh phúc từ bên trong mình và tôi làm được, nhưng rồi tôi lại nhanh chóng ”đốt” chúng đi để tạo năng lượng… làm việc. Chỉ có đến khi cảm thấy cuộc sống sao mà bế tắc, tôi mới nói với bản thân mình rằng: “Được rồi, chạy chậm lại. Đời là một cuộc marathon”, và tôi chọn kiên định tiến đến mục tiêu của mình từng ngày một cách kiên trì như một vận động viên marathon. Không quá chậm để trở nên tầm thường, nhưng cũng không quá nhanh để phải  hụt hơi. Tôi chợt hiểu ra rằng, thành công thật sự nằm trong chặng đường tôi vượt qua chứ không phải là một đích đến.

Nói cho cùng, tôi tìm ra bí quyết hạnh phục của mình ở trong một từ: CÂN BẰNG. Để thật sự hạnh phúc, bạn cần phải biết tạo ra hạnh phúc bên trong mình, cùng lúc đó, bạn cũng phải biết vươn lên để đạt được những thành quả để có thêm lý do cho hạnh phúc của mình. Nếu bạn chỉ tập trung quá nhiều vào việc tạo ra hạnh phúc bên trong, bạn có thể không bao giờ đạt được những thành quả mà bạn mong muốn trong đời. Ngược lại, nếu bạn sống vì những thành quả thì bạn có thể đang “đốt” hạnh phúc của mình trước khi được hạnh phúc.

Cho dù từ CÂN BẰNG nghe có vẻ đơn giản và dễ dàng, nó thật ra là cả một nghệ thuật sống. Chúng ta đều biết điều đó, nhưng liệu bao nhiêu người trong chúng ta thật sự sống như thế? Tôi tin rằng mỗi người chúng đều phải trả một cái giá nào đó để hiểu được nó, và thật ra nó sẽ rất khác nhau trong suy nghĩ của mỗi người .

Hạnh phúc có cái giá của nó. Tôi đã trả cái giá của mình để thật sự tìm thấy hạnh phúc trong cuộc sống. Và khi tôi viết những dòng này, tôi thật sự hy vọng nó có thể giúp bạn tìm được hạnh phúc của mình mà không cần phải trả giá quá cao.

Chúc bạn những điều tốt lành nhất, và dĩ nhiên là… chúc bạn hạnh phúc.

oth;">

Bài liên quan

  1. [Diễn thuyết] Hạnh phúc để thành công
  2. Hạnh phúc để thành công
  3. Làm thế nào để đạt được những điều bạn mong muốn?
  4. Làm thế nào để hạnh phúc?
  5. Làm thế nào để thực sự hạnh phúc?


Chào bạn! Tôi tên là Trần Đăng Khoa. Tôi rất vui được làm quen với bạn! Nếu bạn để lại họ tên và địa chỉ email, tôi sẽ liên lạc với bạn mỗi khi có chuyện gì đó thú vị cần báo cho bạn biết.

Chia sẻ ý kiến


Chia sẻ của độc giả (58)

 

  1. cảm ơn anh Khoa đã chia sẻ , những chia sẽ này giúp em có thêm nhìu kinh nghiệm sống , và tìm được niềm vui trong cuộc sống.

  2. Robbey says:

    Very nice piece of writing, where I can find myself saying the exact things. happy Luckily I didn’t have to waste any of my happiness yet. I am appreciating everything life’s been giving me, yet not sleeping on it.

  3. Trần Trung Hiếu says:

    nhờ bài viết của anh ma em mới phát hiện ra la gần đây em dang dần roi vao cai bẫy thứ nhất thax anh nhìu ,Mà em thấy seo Cân Bằng no ko dễ chut nào cả hic hic at wits end .

    • Cân Bằng không bao giờ là một việc dễ dàng. Nhưng ít ra khi chúng ta có nhận thức về nó thì cuộc sống của chúng ta cũng sẽ khó đi chệch hướng hơn.

  4. Nguyễn Minh Hiếu says:

    anh Khoa ơi, hồi lúc em có đăg kí thi coach mà seo gần tới ngày thi em vẫn chưa nhận đc mail thông báo của TGM vậy anh Khoa ? có phải là em ko đc đi nên ko đc thông báo phải hem anh ?

  5. Nguyễn Minh Hiếu says:

    éc, anh Khoa ơi,anh vẫn khỏe chứ ?, em đã đc đi tham dự buổi coach training òi, hehe, nhưng mờ cái phần thi cuối cùng là vẽ sơ đồ tư duy đó anh, hjc.. em vẽ xấu quắc ờ =.= , với lại em còn bỏ vài câu nữa, chắc rớt quớ anh Khoa ơi

    • Người tài giỏi sẽ biết rút kinh nghiệm và thay đổi phương pháp một cách linh hoạt cho đến khi đạt được mục tiêu của mình. Anh tin điều này không là gì xa lạ đối với em winking

  6. phuc says:

    Quả thật tiền tài không đem lại hạnh phúc,hạnh phúc tự thân đó chính là điều ta cần hướng tới.

    • Cảm ơn em. Tiền tài không phải là yếu tố chính để mang lại hạnh phúc. Nhưng nếu chúng ta kiếm được nhiều tiền một cách chính đáng và không vì việc kiếm tiền mà phải hy sinh những hạnh phúc khác, thì tiền cũng sẽ mang lại một phần hạnh phúc.

  7. mai MT says:

    nói thật ,mỗi lần đọc bài của anh khoa là em có những cảm xuc đặ biệt,những điều thật sự rất ý nghĩa,em ko nói rằng mình đã hiểu hết được tất cả những gì anh chia sẻ,nhưng em cảm nhận được nó,thực sự thì thành công hay hạnh phúc là cả quá trình cuộc sống,những giây phút hạnh phúc hay thành công nhất thời chưa nói lên được điều gì cả,điều quan trọng là phải sống sao cho luôn hạnh phúc hay luôn thành công,những giá trị sống vĩnh hằng mà mỗi con người thật sự cần nó,….

  8. Hoàng Minh says:

    Anh Khoa ơi cho em hỏi, phải học xong khóa tôi tài giỏi thì mới được tham dự coach training hả anh? Nếu học xong khóa Tôi tài giỏi thì đợi tới khi em học xong TTG Nâng cao rùi mới đăng ký coach training được không anh?

  9. Vũ Đức Trí Thể says:

    Cám ơn bài viết rất gần gũi và chân thành của anh. Em đang rơi vào cái bẫy thứ nhất, em phải chọn vươn lên thôi. Nhưng sẽ rút kinh nghiệm từ anh để không rời vào cái bẫy thứ hai. Chúc anh sức khỏe.

  10. Lê Bá Tấn says:

    Em đã đọc bài viết này rất nhiều lần bởi vì em đã nhận nhiều bài học và nguồn động lực hơn bao h hết.Em đã tham gia khóa học,kết quả có 1 chút thay đổi,đồng thời chỉ 1 chút đó cũng đủ để em nhận ra hiện tại mình mạnh mẽ hơn.Những bài viết của anh thật sự quan trọng với em,em lựa chọn đọc nhiều hơn nữa vì em hiểu rằng khi em có được tư tưởng của người thành công thì em sẽ thành công.(Sách LCTD,TDVM giúp em thay đổi hẳn cách nhìn).Em rất cảm ơn anh vì những gì anh đã làm,vì tấm lòng của anh..và vì nhiều điều hơn nữa.Bên cạnh đó em rất mong anh sẽ có nhiều bài viết hơn để chia sẻ,để giúp em quyết tâm hơn.
    Cuối cùng em chúc anh Khoa và chị Vy hạnh phúc.Chúc tập thể công ty TGM vững mạnh.

  11. Lê Bá Tấn says:

    Em cũng đang rất háo hức chờ “đứa con” thứ tư của anh chị ra lò(“bí quyết tay trắng trở thành triệu phú”em đã chờ 1,5 tháng).Rất cám ơn anh

  12. Trần Vũ Hồng Phương says:

    Bài viết của anh thật sự rất ấn tượng, thật bao quát. Anh cho em hỏi anh đã cảm nhận hạnh phúc của mình như thế nào? Rất cảm ơn anh

    • Cảm ơn em. Anh cảm nhận hạnh phúc ở trong rất nhiều thứ mình có.

      Từ những bữa ăn no mỗi ngày, chiếc giường để ngủ hàng đêm, từ gia đình, từ những người bạn,… Và anh tin đó là những điều mà đa số mọi người đều có.

      Anh cảm nhận hạnh phúc từ công việc mình làm, từ những ánh mắt bừng sáng của học viên, từ những lời cảm ơn của rất nhiều độc giả, học viên và phụ huynh,… và khi ở khóa học là từ những cái ôm thật chặt của các bạn.

      Anh mong rằng, công việc mình làm sẽ mang lại hạnh phúc cho thật nhiều người. Đôi khi đó chỉ là những hạnh phúc bình dị, nhưng chúng ta cần những hạnh phúc bình dị để bắt đầu thật sự thành công.

  13. lê văn hùng says:

    anh khoa ơi, em đã biết tới anh khoa và chị vi qua cuốn sách tôi tài giỏi, bạn cũng thế . em rất ngưỡng mộ hai anh chi
    em rất thích nghiên cứu tìm hiểu về TÂM LÍ HỌC VÀ KHOA HỌC VỀ TƯ DUY. anh có thể chia sẻ vời em về con đường thành công của anh trong vai trò dịch giả, diễn thuyết…, con đường anh tới với khoa học về tư duy.
    anh có thể cho em biết một vài “hạn chế” của cuốn tôi tài giỏi, bạn cũng thế . cám ơn anh nhiếu a

    • Hạn chế của quyển sách là không bao giờ có thể đưa người đọc đi qua những trải nghiệm tuyệt vời như trong khóa học Tôi Tài Giỏi! happy

  14. Phan Quang Truong says:

    Anh Khoa viet ve hanh phuc that la hay, va nhu vay thi ai cung co the hanh phuc va tan huong hanh phuc dang o ben minh . Cam on rat nhieu

  15. Đỗ Thu Thủy says:

    GIẬT MÌNH, em đang vồn vã với thành công anh ạ!
    Em đã từng sống như thế, lựa chọn hài lòng với hiện tại, gánh chịu hệ quả, và rồi tất yếu lúc này rơi vào trạng thái nôn nóng thành công.
    Bản chất con người là ngại thay đổi, và vì vậy thường bị cuốn đi bởi những thói quen. Cho tới khi phải lãnh những hệ quả kéo theo người ta mới sực tỉnh ra.
    Cảm ơn anh vì những cống hiến, vì khóa học, vì tất cả. Những chia sẻ của anh luôn khiến em suy nghĩ, đó thường là những sự thật hiển nhiên nhưng đôi khi ta phải trả một cái giá không nhỏ để nhận ra nó.

    Chân lý, hạnh phúc là cái ngay trong tâm ta nhưng lại là cái ta mãi chạy đuổi để kiếm tìm.

  16. Anh Tran says:

    một kinh nghiệm sống không dễ gì được,thanks anh, em đang cảm nhận.

  17. Phùng Thị Năm says:

    Đọc xong bài viết này em cảm thấy hạnh phúc đến bắt tay đón chào mình ngay nè anh Khoa ạ.

    Vì đúng là em cũng gần như rơi vào cạm bẫy mà em không biêt và thậm chí còn cho đó là hạnh phúc nữa. Vì em mới xuất phát từ khoá học Tôi tài giỏi cho nên trong em tràn ngập một niềm tin và thế là em hào hứng em say mê em lao vào cuộc như một con thiêu thân rồi em tự cho rằng mình đang tiến bộ. Cũng vì thế mà em có đôi lúc thấy kiệt sức vì ko còn thời gian để giải trí, và thấy hơi đuối, em đang mất cân bằng mà em lại cho là cân bằng. Thật may là đọc đuợc bài này của em nếu không em sẽ bị lao lực trong một ngày nào đó không xa. và như anh nói thì đúng là hãy vội vàng một cách chậm chạp và chắc chắn, đừng đốt cháy giai đoạn trong cuộc sống của mình.

    Em cảm ơn anh rất nhiều anh Khoa ạ.

    Những bài viết của anh nên đưa ra những trải nghiệm thực tế của bản thân anh thì khi người đọc dễ hình dung hơn, còn nếu nói nhiều về lý thuyêt quá khiến đôi lúc lại hiểu ra nhiều ý.

  18. van hoang says:

    trước đây lúc nhỏ em có được thành công một cách tự nhiên vì đơn giản em cảm thấy muốn được thành công, để có những lời khen của mọi người. sau lớn em gặp phải nhiều khó khăn ở nhiều khía cạnh hơn trong cuộc sống nên em cảm thấy thành công chỉ để nhận được những lời khen thôi thì không có ý nghĩa lắm.nhưng em không nhận ra được ý nghĩ khác. em muốn tìm ra một chân lí để áp dụng cho mình. em nhận ra không có một khái niệm nào là chân lí, nhưng em vẫn tự hỏi thành cộng là gì, có rất nhiều quyển sách viết về thành công nhưng ít có quyển sách nào viết thành công là gì. em đọc về những quyển sách về hạnh phúc, cả những quyển sách được viêt lâu và mới viêt. nhiều quyển sách đã viết muốn hạnh phúc phải không nên tham vọng quá, hài lòng với những gì mình có.mỗi người đều ó những trải nghiệm riêng trong cuộc đời không ai có thể giống dc mình nên mình sống thế nào thì mình cũng có những cái mà người khác không có, như thế đã là hạnh phúc, du trong doi co xay ra chuyện gì đi nữa thì mọi người đều có chung điểm đầu, điểm cuối… nhiều khi em cũng không kiểm soát được cảm xúc của mình hay bị chán nản. cuối cùng em chọn cách sống thơ ơ với mọi chuyện cái gì cũng bình thường không có gì lớn lao có thể đe dọa được mình,không có gì là vui quá hay buồn quá. không cần thiết phải cố gắng. em chai mặt với “thành công”. chi có cái gì đe dọa đến em lắm thì em mới cố làm. có lúc em cảm thấy mình bị “tẩu hỏa nhập ma” vì đọc sách em cảm thấy mình trở nên không có ham muốn gì. nhiều người chỉ đơn giản làm theo cảm thấy muốn thành công và phấn đấu vươn lên không ngừng, họ chỉ muốn tìm được bí kíp là họ áp dụng liền.. còn em nhiều khi đã bị mất cảm giác đó.nhiều khi em nghĩ mọi thứ bảo toàn không có gì tự sinh ra và mất đi dù cuộc đời chỉ có 1 thế kỉ nhưng bản thân mình sẽ không bao giờ mất được mà tồn tại mãi mãi chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác và đến lúc nào đó sẽ về như cũ nên em không cảm thấy quý trong thời gian, em cảm thấy không có gì đe dọa tới mình nhieu khi em không tan dong lam voi nhung nguoi noi “chi co 65 cuoc doi neu ban khong lam dc 1 cai gì dó lon lao thi se bo phi ca cuoc do , den cuoi doi ban se rat an han, xót xa về dĩ vảng…” ‘”co nhieu nguoi chet tu tuoi 20 nhung dến tuổi 80 mươi mới đươch chôn cất”. còn với những người quy y cửa phật hay từ bỏ cuộc đời này có phải họ đã chọn cách bo mọi tham vọng và hài lòng vơi mọi thứ? có thể những điều em viết trên nhiều người cho là rất nhảm nhí nhưng em đã có suy nghĩ như vậy. anh có thể danh chút thời gian chỉ cho em biết em đang ở trong tình trạng nào và em nên làm thế nào được không.xin lỗi vì da mất thời gian của anh và em đã viết vội nên sai lỗi chính tả nhiều.chân thành cảm ơn anh. chúc anh luôn thành công và hạnh phúc,

    • Chào Hoàng. Một trong những triết lý của khóa học Tôi Tài Giỏi! là không bao giờ nhồi nhét vào đầu học viên kỹ năng này kỹ năng kia (vì tất cả những cái đó chỉ là hình thức) và chỉ dễ làm “tẩu hỏa nhập ma” (như lời em nói). Bởi vì thực tế đã chứng minh, nghị lực, ý chí, động lực, tư duy,… tất cả đều đơn giản xuất phát từ chính con người mình. Cho nên, hãy đơn giản tin vào chính mình và sống hết mình em nhé.

  19. Trần Vi says:

    Chào anh, có thể nói đây là một trong những trang web thú vị và hay nhất mà em từng xem. Em muốn hỏi anh xem cách nghĩ của em có sai hay không nhé, em là người có nhiệt huyết, có nghị lực, em không bao giờ bỏ cuộc trong bất cứ việc gì và làm việc thì rất nguyên tắc, nhưng có lẽ vì thế nên em ít giao thiệp hay đi chơi mà chắc cũng có lẽ vì em thuộc tiếp người nội tâm, thích độc lập, cá nhân chăng. Em luôn đem tất cả nhiệt huyệt của mình gắn vào công việc, học tập và gia đình, trong kế hoạch cuộc sống ấy, em đã dùng con số 45 tuổi để hoàn thành tất cả những gì mong muốn, và sau đó sẽ quay trở về làm một nông dân bình thường,chăm sóc bố mẹ, làm một ngôi nhà nhỏ chưá thật nhiều sách, xung quanh trồng tre,. em yêu cuộc sống bình dị, yên tĩnh. Nhưng một vài người cho rằng rồi em sẽ hối hận vì em đã dùng cả tuổi trẻ của mình lãng phí vì quên lãng đi việc tìm cho mình một người bạn đời. em thích cuộc sống tự do nên cho rằng đây là kế hoạch tuyệt vời, nhưng liệu đó có phải là một kế hoạch hạnh phúc hay không? Hay em đang đem cái nhiệt huyết muốn vùng vẫy mà qui định cuộc sống mình.

    • Nó sẽ là một kế hoạch hạnh phúc nếu em thật sự muốn vậy. Không có đúng hoặc là sai. Và hạnh phúc của mỗi người là do người đó định nghĩa. Tuy nhiên, khi em trưởng thành hơn, em bắt đầu nhận ra nhiều điều, và biết đâu em sẽ định nghĩa lại hạnh phúc của mình. Thật ra, việc định nghĩa lại hạnh phúc theo thời gian là chuyện bình thường mà đa số mọi người đều làm khi những trải nghiệm trong cuộc sống của họ tăng lên.

  20. Trấn Tường Vi says:

    Cảm ơn anh, em sẽ để thời gian và kinh nghiệm của mình để trả lời.

  21. Ngọc Hạnh says:

    hì!có lẽ những chặng đường anh đã bước qua là cuộc hành trình mà em sắp chinh phục.Vừa mới đọc “thế nào là hạnh phúc”, hỏi anh về cái giá phải trả thì đọc bài này lài thấy anh đề cập đến. Cái gì cũng có cái giá của nó! Làm sao để không đốt đi hạnh phúc thực sự của mình để tìm 1 hạnh phúc ngộ nhận??? Có lẽ ko ai trả lời điều này tốt hơn chính bản thân mình phải không anh?

  22. Nguyen Chieu says:

    Vua doc bai “Lam the nao de thuc su duoc hanh phuc”,dong y voi Khoa qua Khoa oi!.Qua mot loat “cam bay” Khoa tim ra duoc CAN BANG,nhung toi them mot dieu nua la VO DIEU KIEN.Hanh phuc nay no tu ben trong ,tu noi luc doi dao…no van nhe nhang,vui ve trong cuoc doi day chenh lech.Va co mot dieu nhan thay rang,nhung ai co duyen doc duoc nhung bai viet ,su chia se cua Khoa deu Hanh phuc!.

  23. Nguyễn Thị Ngân says:

    Cảm ơn anh Khoa nhiều về bài viết này. Mặc dù chưa thực sự hiểu hết những j anh nói nhưng em đã bắt đầu tin vào Hạnh phúc đến từ bên trong. Và để hạnh phúc được bền lâu thì ta phải cân bằng cuộc sống. chúc anh luôn hạnh phúc và thành công!

  24. Võ Duy Lý says:

    Chào anh Khoa,
    Anh tư vấn giúp em làm thế nào để cân bằng giữa cuộc sống gia đình và công việc?
    Làm thế nào để có mối quan hệ tốt với các đồng nghiệp?
    Em từng có suy nghĩ mình sẽ sống độc thân, cách suy nghĩ này có điểm gì tiêu cực?
    Em hiện 27 tuổi, đang công tác tại 1 công ty Hàn Quốc.
    Mong chờ tin anh.
    Chào anh.

    • Hai câu hỏi đầu là những câu hỏi lớn và tùy thuộc vào hoàn cảnh của mỗi người. Cho nên, anh rất tiếc không thể chia sẻ trong vài câu nói.

      Cách suy nghĩ “độc thân” không hẳn là tiêu cực. Tùy thuộc vào mỗi người mà nó có hữu ích hay không. Vấn đề không phải là mình NGHĨ thế nào, vấn đề là mình MONG MUỐN thế nào.

      • yeu triet says:

        Cụm ba câu hỏi của bạn cho thấy: Bạn quá chú tâm vào những gì bên ngoài, quá để ý đến người khác nhìn mình như thế nào. Trong khi chính trái tim và bản thân bạn thì bạn chưa chú ý lắng nghe để hoàn thiện và chăm sóc cho nó. Bạn chọn sống độc thân để chạy trốn những áp lực từ bên ngoài. Nhưng bạn không hiểu rằng thực ra những áp lực đó phần nhiều do chính đời sống tâm lí bên trong của bạn.

        Khi bạn biết quan tâm lắng nghe chính bên trong mình và học cách yêu thương và quan tâm chăm sóc chính mình, bạn sẽ tự nhiên được hòa hợp với xung quanh. Đó là cách để bạn tự hoàn thiện tâm hồn và trở nên mạnh mẽ hơn. Hãy học cách tự chịu trách nhiệm với chính mình, bạn sẽ không còn lo lắng vào hoàn cảnh bên ngoài nữa. Chấp nhận mình và bao dung cho chính mình thì bạn sẽ dần có sự hòa hợp với chung quanh, và chưa biết chừng bạn không nhất thiết lựa chọn sống độc thân nữa. Hãy luôn biết mình thật sự mong muốn điều gì.

  25. Nguyễn Phước Hải Đăng says:

    Cám ơn anh Khoa rất nhiều…nhờ anh mà em có được cái nhìn đúng đắn hơn về bản thân cũng như cuộc sông hiện tại mà em đang sống…dường như em cũng đang mắc bẫy và phút chốc không thể thoát ra được…nhờ bài viết của anh mà em nhận ra rằng “Hạnh phúc không thể có ở những người chỉ biết bằng lòng với hiện tại”.
    Thân.

  26. Le Thi Nhu Trang says:

    Em chao anh Khoa!
    Em xin loi vi phong chu cua em t­u nhien khong go co dau duoc. Em muon cam on anh vi sau khi doc xong bai viet cua anh em them hieu hon ve hanh phuc cung nhu them dinh huong de tim kiem hanh phuc cho minh. Chi tiec mot dieu em chua lam duoc nhung gi minh muon lam tu khi doc quyen sach Toi tai gioi ban cung the. Em tu biet la do la mot quyen sach hay nhung em lai chua kien nhan hay lam dung phuong phap. Em da gioi thieu cho nhieu nguoi cung doc va hinh nhu moi nguoi cung chi tiep thu duoc su tich cuc trong sach la nhieu nhat roi…Co the den khoa hoc truc tiep se tot hon nhung em chua co du dieu kien de theo hoc anh a. Em hay bi chim sau vao trong nhung suy nghi khong loi ra nua anh a. Nhieu luc em khong hieu minh cu suy nghi dieu gi ma nhieu vay. Nuoi tiec qua khu vi nhung sai lam roi o hien tai cung chua tu minh trau doi tot kien thuc cho ban than. Em biet minh thieu ky nang song. Nam nay em la sinh vien nam thu hai hoc vien tai chinh, em thay tu sau khi vao dai hoc em da danh mat minh. Dieu nay khong do tai ai ma do tai em. Nhung thay vi nhu Adam noi dang la em phai phan dau nhieu hon sau khi chiu trach nhiem ve ban than thi em lai dam vao su chan nan va luoi bieng. Ngay nao em cung bi mo ngu, khi tinh day thay met moi, em mo nhung giac mo buon du rang ban ngay em khong nghi den no anh a. Hien tai em thay minh dang that bai vi em khong biet minh thich cai gi, muon di ve dau va khong thay dong luc suc manh va dam me tu nhung dieu minh se lam anh a. Em mong anh va cac ban tren dien dan hay giup em a.

  27. trần. says:

    Cảm ơn anh rất nhiều, trước đây em rơi vào cái bẫy thứ hai, gần đây thì em đọc sách về Lão, Trang nhưng có thể mình hiểu chưa đúng nên rơi vào cái bẫy thứ nhất. Nói chung bài viết này giúp em cảm thấy tự tin và rõ ràng hơn trong cuộc sống. Chúc anh khỏe, viết thêm thật nhiều để chia sẻ kinh nghiệm với chúng em.

  28. Hồ Quốc Tú says:

    em thật sự khâm phục anh về những trãi nghiệm đường đời mà anh đã vượt qua.

  29. tran thi my an says:

    chao anh! em vua doc nhung chia se lam the nao la hanh phuc cua anh va bay gio doc den phan nay em cam thay de co duoc hanh phuc that su rat kho.nhung cung that de dang.em la mot nguoi hay co rat nhieu suy nghi.lo lang nhieu nen cung kem phan thay hanh phuc trong cuoc song.cuoc song cua e luc nao cung la 1 mo suy ngi lo so nhung dieu toi te nhat se den voi minh.nhung khi doc nhung dong cua a e nghi minh nen thay doi lai de song vui hon.lac quan hon vi du nhu trong khi em no luc co gang vi mot uoc mo nao do thi em cung se cam thay hanh phuc vi minh dang no luc.khi vap nga cung se tim ra duoc nhung sai lam de rut kinh nghiem hjhj luc do
    the gioi xung quanh e tran day hanh phuc a nhi.e cam on a nhieu lam

  30. hoàng tiến thành says:

    Chào anh Khoa !
    Em là mốn “tín đồ ” trong lĩnh vực ” đọc sách của adamkhoo “Và được biết anh Khoa là đối tác của AdamKhoo tại Việt Nam … Vậy em thiết nghĩ một điều là chắc anh Khoa phải hiểu một cách rất sâu sắc về những điều được viết trong sách của adamkhoo , để thiết kế nên khóa học tôi tài giỏi (bản thân em cũng rất muốn tham gia , song điều kiện kinh tế bây h chưa cho phép ^^, nhưng em nghĩ khóa học này là rất cần thiết cho các bạn trẻ trước khi thực sự bước vào cuộc sống) Mỗi lần mua sách về là em đọc ngấu nghiến , nhất là quyển “Làm chủ TD , TDVM”em đọc nó mất đúng 1 tuần (thời gian cả tuần hầu như chỉ đọc sách )Nhưng em có một điều rất băn khoăn ,mà nghĩ mãi không ra :”Hạnh phúc chỉ là một trạng thái cảm xúc mà thôi !” nhưng em cũng rất thích câu “Ước mơ lớn nhất của con người là đi tìm hạnh phúc cuộc sống “! Nếu hạnh phúc đơn giản là chỉ thay đổi dáng vẻ và nghĩ về cảm giác hạnh phúc kết hợp tăng cường độ các giác quan nội tại , thì ước mơ của con người thực sự là gì !

  31. vothimymy says:

    Con nghỉ học đi!học đại học mà không có tương lại thì học làm gì,tốn tiền lại uổng công,người như con nhìn từ trên xuống dưới chẳng được gì.Người ta đẹp tốt nghiệp ra còn không cò việc làm mà nhà con lại không khá giả………..Mợ khuyên em nên nghỉ học vì em bị khuyết tật bàn chân khòe va ngoại hình không bằng người khác.Thật ra em là người biết rõ về bản thân mình nhất vì thế luôn mặc cảm và tự ti nhưng trong lòng luôn khát khao sống và vươn lên để khẳng định mình để trở thành một người thành đạt trong cuộc sống và em chỉ có thể thực hiện nó bằng cách học, học và học mà thôi.Mặc dù đã bị lung lay, hoang mang lo sợ cho tương lai của mình vì không biết mình có thể là người như mình muốn không? nhưng em vẫn quyết đinh học tiếp ở trường đại học Dân lập Duy Tân thành phố Đà Nẵng. vì dù sao khi đi học có kiến thức em vẫn hơn người khác và có thể tự tin bước vào đời và hơn nữa em Không muốn người khác xem thường va khinh rẻ mà luôn cố gắng để có tương lai tốt đẹp vì tôi không chỉ sống vì bản thân mà gia đình,bạn bè luôn dõi theo và cổ vũ tôi vì thế mà tôi luôn cố gắng và không ngừng tự nhủ lòng mình phải cố gắng tới cùng.Nhưng đối với một cô gái tỉnh lẻ lần đầu tiên lên thành phố học tập thật sự la một điều không dễ.Tôi khồng bắt kịp với lối sống thành thị với những xu hướng của thế hẹ trẻ thành thị,bị giới hạn về khả năng ngoại ngữ tin học thì em có thể học và theo kịp nhưng dù rất cố gắng nhưng sao em không thể hòa đồng với bạn bè và luôn sống trong cô độc làm gì đi đâu cũng chỉ có một mình(từ trươc đến giờ vẫn thế)chỉ có bạn bè thực sự hiểu em thì luôn tôn trọng và giúp đỡ em rất nhiều chính họ đã làm em có niền tin trong cuộc sống nhưng bây giờ em cảm thấy rất cô độc lạc lõng không biết làm thế nào cho đúng.Em đang gặp rất nhiều vấn đề về quan hệ với mọi người xung quanh,gia đình ,ban bèvv….. kết quả học tập cũng không cao vi biết mình hoc tập không đúng phương pháp,gặp phải những vấn đề mà những sinh viên khác vẵn thường xuyên gặp phải.Nhưng không biết phải làm sao nữa.em đã đoc rất nhiều sách,có trên diễn đàn,cách sử dụng bản đồ tư duy trước khi là thành viên của diễn đàn vươntoithanhcong.com nhưng để áp dụng nó thì đối với em dường như là khó vì thế em luôn cảm thấy không hạnh phúc.em phải làm sao để mình tự tin năng động hơn trong cuộc sống đạt kết quả tốt trong học tập và có thể khẳng định mình để sống hạnh phúc.Hãy giúp em!Em muốn mình thành đạt có thể mua những chiếc áo đắt tiền để nội không phải mặc những chiếc áo củ của người khác nữa và mẹ em cũng không phải vất vả kiếm tiền trong khổ cực vất vả dù em nhìn thấy mà không giúp được gì vì em có muốn giúp mẹ cũng không cho vơi lí do con mẹ không như người khác.những lúc ấy em thấy mình thực sự vô dụng vậy mà bây giờ đến việc học tốt mà em cũng không làm được.Tìm đến với diễn đàn một cách tình cờ em mong rằng mình sẽ hoc được nhiều điều và tự tin hơn trong cuộc sống.

    • yeu triet says:

      Chân bạn khoèo mà lòng bạn thẳng thì sợ gì ai khinh bạn. Chỉ khi lòng bạn khoèo bạn mới đáng bị khinh mà thôi. Hãy tự trân trọng những gì tốt đẹp trong chính bản thân mình.

      Bạn mắc bệnh quá chú tâm xem người khác nghĩ gì về mình, quá chú tâm vào hoàn cảnh bên ngoài, vào cái vẻ bề ngoài và hay đem ra so sánh. Giá trị hạnh phúc mỗi người không giống nhau. Hãy nhìn vào hạnh phúc bên trong của chính bạn, thay vì tìm kiếm hạnh phúc ở những vẻ bên ngoài. Khi bạn hạnh phúc bạn mới có thể làm cho người thân của mình hạnh phúc. Không phải cứ áo đẹp thì mới là hạnh phúc, mới không bị ai khinh thường. Không phải cứ mua áo đẹp cho mẹ thì mẹ sẽ hạnh phúc. Hạnh phúc của mẹ bạn cũng nằm bên trong chính mẹ bạn. Có lẽ mẹ bạn hạnh phúc khi thấy bạn được hạnh phúc.

      Đừng quá căng thẳng và dồn ép bản thân. Những năng lực mà bạn không phát triển được không phải bạn không có khả năng, mà là hãy tự vấn lại thâm tâm xem bạn có thật sự đang thích làm việc đó. Hay chỉ vì theo đuổi những giá trị bên ngoài mà bạn dồn ép bản thân phải cố học nhồi nhét, trong khi sâu thẳm tâm can chẳng muốn chút nào. Những năng lực do dồn ép thường làm tinh thần mệt mỏi. Tìm và phát hiện đúng năng lực mà mình mong ước mới thật sự cần thiết. Những năng lực, những kĩ năng do đam mê hứng thú tự nhiên mới thường đem lại tự tin và niềm vui. Bạn sẽ vẫn đạt được mơ ước mà không phải quá ép mình làm những điều mà thâm tâm chưa thật sự mong muốn. Sẽ không vì làm giàu mà phải hy sinh một số điều hạnh phúc.

      Cuối cùng, bạn còn quá nặng tự ty và khép chặt tấm hồn với những người xung quanh. Hãy mở rộng lòng và cầu chúc cho những người mà bạn ngưỡng mộ về sự thành công của họ, cái mà bạn hiện chưa có và đang mong muốn có. Đừng hẹp hòi so đo về những tiểu tiết chưa hoàn hảo của họ. Hãy kết bạn với những người vừa thành công vừa tốt bụng để học tập được nhiều nhất.

  32. Phạm Thành Nam says:

    Anh Khoa ơi, em có đọc vài quyển sách nói rằng : “Người hạnh phúc nhất trong cuộc sống là người mang lại hạnh phúc cho người khác nhiều nhất.” Vậy có đúng không anh ? Mặc dù hạnh phúc ở mỗi người được định nghĩa khác nhau nhưng em nghĩ hẳn điều đó cũng gần giống với hạnh phúc của họ.

    • Trần Đăng Khoa says:

      Anh tin rằng mỗi người đều có khả năng tạo ra hạnh phúc cho mình cũng như của những người xung quanh. Tất cả chỉ là một sự lựa chọn.

  33. Thiện mụn says:

    Anh Khoa ơi , Hạnh phúc , tiêu chuẩn sống , là những cái rất quan trọng với mỗi con người , Nhưng đôi khi , em cảm thấy như thế có vẻ chưa ổn , em hok rõ như thế đã ” chuẩn ” chưa ?
    Có phải là mình phải tự suy nghĩ về nó phải hok a ? Nhưng làm thế nào để đạt đc chuẩn đây ? ^^
    p/s : Em tha thiết vào hcm để đc gặp lại a chị , cái ngày đó , đang đến gần hơn .Em nhớ mọi người , nhớ cảm xúc học khóa học .

    • yeu triet says:

      Bạn ạ! Hạnh phúc hay cuộc sống vốn không có tiêu chuẩn. Bạn đã đọc bài viết của anh Khoa ở trên là rõ rồi. Đừng đặt mục tiêu hay chuẩn cho hạnh phúc. Vì hạnh phúc ở trong chính bạn, hãy từ từ cảm nhận nó một cách tự nhiên nhất.

      Khi bạn tự đặt ra chuẩn thì cái chuẩn đó là cái chuẩn để bạn không bao giờ chạm vào được đó bạn ạ.

      Cũng có quan niệm về hạnh phúc thế này: hạnh phúc là chịu đựng được, chấp nhận được, và vượt qua được. (mọi loại hoàn cảnh)

      Tuy nhiên 3 mức này cũng biến thiên lắm, không có chuẩn bất di bất dịch đâu. Nếu bạn chịu đựng được mà không biết cách chấp nhận, thì e là bạn sẽ chẳng chịu được lâu. Nếu bạn đã học được cách chấp nhận, mà không tìm được cách vượt qua thì rất có khả năng bạn lại quay về mức phải chịu đựng. Chỉ khi bạn học được cách vượt qua tức là đạt được trọn vẹn hạnh phúc. Đã gọi là vượt qua tức là vượt hết mọi loại chuẩn. Hãy luôn áp dụng cả 3 thứ. Hãy đi từ thích nghi, cho đến phát triển bản thân luôn lớn mạnh lên thêm, để có trọn vẹn hạnh phúc.

  34. Chào anh Khoa,

    Cảm ơn anh về chia sẻ này của anh, tôi cũng thấy mình nên đi chậm lại trong lúc này. Thời gian trước thất sự là tôi đi rất nhanh trong cuộc sống, cũng như là trong sự nghiệp. Tôi cố tạo ra tất cả nền tảng cho bản thân mình.

    Hai từ “CÂN BẰNG”, quả thật nói thì dễ nhưng khi thực hiện thì không dễ chút nào cả. Chúng ta phải cân bằng như thế nào? giữa những điều gì? việc gì?… để đạt được hạnh phúc?
    Nói chung, chúng ta phải cân bằng tất cả đúng không anh Khoa, từ bền ngoài cửa nhà khi chúng ta đi ra ngoài xã hội và khi về nhà với gia đình. Chúc cho tất cả chúng ta đạt được “CÂN BẰNG”.

  35. Trang says:

    Cám ơn anh Khoa! happy
    Cuộc sống là một cân bằng Hóa học!
    Lúc có sự tác động từ yếu tố bên ngoài là lcus can bằng dịch chuyển. Cũng là khi chúng ta điều chỉnh hành động để đạt được sự CÂN BẰNG như anh nói.

  36. Dinh Sy Tiep says:

    mot ly le hop ly cong voi mot kinh nghiem thuc te la mot loi chia se rat hay va thuyet phuc. xin cam on Anh Khoa, chuc Anh va TGM luon ” can Bang”

  37. ngô thị hải hằng says:

    Anh Khoa thân mến!
    Tôi được biết anh như một sự tình cờ vậy. Một lần tôi đi siêu thị vô tình tôi nhìn thấy cuốn sách “Tôi tài giỏi, Bạn cũng thế”
    Vậy là về nhà tôi vào mạng để thu thập thông tin. Thật là thú vị khi các thông tin trên mạng cứ cuốn hút tôi đọc hoài và đọc mãi. Có rất nhiều chuyện tôi muốn tâm sự cùng anh, bởi vì tôi vùa trải qua thất bại. Nhưng có lẽ là để đến hôm khác vậy, tôi đang không biết là mình nghĩ gì nữa. Cảm ơn anh rất nhiều