Lựa chọn cảm ơn cả những người xem thường bạn

Viết vào ngày 1/12/2009. Chủ đề: *Chọn lọc, Cuộc sống, Suy ngẫm

“Cảm ơn”, đó là điều bình thường chúng ta làm trong cuộc sống khi có ai đó giúp đỡ ta, làm cho ta một điều gì đó, hay chỉ đơn giản là để thể hiện sự cảm kích của chúng ta đối với những người trân trọng và tin tưởng ta. Bởi lẽ, không có những con người như thế, chúng ta khó lòng mà vươn tới được những thành công trong cuộc sống, và họ xứng đáng nhận được lời “cảm ơn” từ chúng ta bằng cách này cách khác, dưới hình thức này hay hình thức khác.

men-shadows

Tuy nhiên, trên con đường vươn tới thành công của bạn. Khi bạn dám mơ ước những điều to lớn, bên cạnh rất nhiều người sẽ mến trọng bạn hơn, cũng sẽ có một số ít người chọn coi thường những mơ ước của bạn và đôi khi lấy đó làm lý do để khinh thường bạn. Họ sẽ nói với bạn những điều như là: “Đúng là nằm mơ giữa ban ngày”, “Tôi như thế này mà còn không làm được điều đó, anh nghĩ mình làm được à?”, “Vậy thì có gì là hay, ông Y, bà Z, làm hay hơn nhiều”,… Đó cũng là kinh nghiệm của tôi. Khi tôi quyết tâm từ bỏ cuộc sống đơn điệu của mình để làm một điều gì đó cho bản thân mình, gia đình mình và cho đất nước. Đã có không ít người cho rằng tôi “thùng rỗng kêu to”, cho rằng tôi “sẽ không làm được”, cho rằng tôi “nằm mơ giữa ban ngày”, cho rằng tôi thế này hay thế kia,… bởi vì một lẽ đơn giản là tôi đã dám “khác” họ. Đáng ngạc nhiên hơn, hầu hết họ chưa bao giờ gặp mặt hay trò chuyện với tôi. Họ chỉ biết tôi qua cái tên hoặc nhiều lắm là… nghe từ người khác. Một người bạn của tôi đoán rằng chắc họ làm thế chỉ để chứng tỏ mình “khác người”, “hơn người” hoặc “thông minh”, hoặc đơn giản chỉ để tự biện hộ cho mình.

Tôi không biết bạn chọn phản ứng thế nào trong hoàn cảnh đó, nhưng riêng bản thân tôi,  lúc đầu tôi đã từng cảm thấy “không thích” những con người như thế. Họ là ai mà dám tự cho mình cái quyền được xem thường và dè bỉu mơ ước của người khác? Họ là ai mà dám tự cho mình cái quyền được phán xét hay chế giễu người khác? Thậm chí, đã có lúc, tôi từng thề với lòng mình rằng: “Tôi phải thành công cho bọn họ biết mặt và không dám xem thường tôi nữa”. Và nhờ đó, tôi đã bắt đầu quyết tâm làm những điều mà người khác cho rằng “không thể”.

Nhưng khi tôi bắt đầu đạt được những thành quả ban đầu sau bao nhiêu hy sinh và nỗ lực, tôi phát hiện ra rằng, cho dù bạn là ai thì chắc chắn cũng sẽ có một số ít người chọn không thích bạn hoặc xem thường bạn. Ngay cả tổng thống Obama của Mỹ, người gần đây được rất nhiều người trên thế giới ngưỡng mộ vì chiến dịch tranh cử có một không hai của ông, cũng như vì ông là Tổng thống Mỹ da đen đầu tiên, vậy mà vẫn có người xem thường, thậm chí lên trước công chúng hay lên mạng chửi rủa Obama chỉ vì ông không thể làm tất cả họ… hài lòng, hoặc tệ hơn chỉ vì ông… da đen.

Nói cho cùng thì “xem thường” là một suy nghĩ của… người khác, và bạn không bao giờ có thể ra lệnh cho người khác phải “xem trọng” bạn. Ngay cả khi bạn làm tất cả những điều tốt đẹp nhất trên đời này, vẫn sẽ có một vài người  tự cho phép  bản thân họ xem thường bạn. Và bạn sẽ chẳng làm được gì hơn để thay đổi suy nghĩ đó của họ. Thậm chí cho dù bạn có cố gắng làm theo ý họ, thì họ cũng sẽ cố gắng tìm ra “khuyết điểm” khác của bạn để tiếp tục tự cho phép bản thân họ xem thường bạn. Bạn chẳng thể nào sống để thỏa mãn “tiêu chuẩn” của tất cả mọi người trên đời này. Cho nên, bạn cũng chẳng việc gì phải quá lo lắng về  họ hay suy nghĩ của họ.

Quan trọng nhất là bạn biết rằng, không ai có thể xem thường mình trừ khi mình “cho phép” họ làm điều đó. Chúng  ta thường “cho phép” người khác xem thường mình bằng cách suốt ngày lo lắng, đau khổ, buồn phiền,… về việc mình “bị” xem thường. Và ngược lại, chúng ta có thể chọn “không cho phép”  mình “bị” xem thường bằng cách tập trung vào những con người và những điều tốt đẹp trong cuộc sống của mình.

Cho nên, thay vì mất thời gian “không thích” những người đó như lúc ban đầu, tôi chọn đơn giản không quan tâm đến họ.  Tôi cũng không còn nghĩ đến việc họ sai hay đúng, điều đó không quan trọng. Tôi chỉ biết họ “khác” tôi và vì thế họ chọn “không thích” tôi. Và trong cuộc sống của chính bạn, bạn cũng có thể lựa chọn như tôi nếu bạn thấy điều đó hữu ích cho bạn.

Tôi cũng phát hiện ra rằng, những con người kia và cách suy nghĩ của họ không bao giờ có thể biến tôi hay biến bạn trở thành một người tốt hơn, thành công hơn trong cuộc sống; mà chính cái cảm giác hạnh phúc tuyệt vời khi bạn có thể sống tự do, có thể cống hiến cho xã hội, có thể vươn tới những mục tiêu ý nghĩ của mình từng ngày, có thể làm được những việc mà một số người khác nghĩ rằng không thể, có thể nhận được những lời cảm ơn từ rất rất nhiều người ủng hộ và trân trọng những việc tốt bạn làm,… mới là những điều khiến bạn sống tốt hơn, thành công hơn từng ngày.

Nhận ra điều đó, đã từ rất lâu tôi hoàn toàn bỏ hẳn thái độ “không thích” những người  coi thường tôi. Thay vào đó, tôi tập trung thời gian, công sức, những suy nghĩ tích cực, và những tình cảm tốt đẹp của mình cho rất nhiều người quý trọng và tin tưởng tôi cho dù tôi đã từng gặp họ hay chưa. Chính họ mới là những người tạo nên thế giới tươi đẹp mà tôi mong muốn. Chính họ mới là người góp phần vào hạnh phúc của tôi trong cuộc sống.

Và chính những người biết quý trọng nười khác, những người luôn nhìn thế giới bằng sự lạc quan tin tưởng, những người biết trải rộng lòng mình để hiểu và chấp nhận người khác, những người biết trân trọng và cảm kích những gì người khác làm cho mình,… cũng đang từng ngày làm không chỉ thế giới này tốt đẹp hơn, mà còn làm cuộc sống họ tốt đẹp hơn. Bởi lẽ, họ cũng xứng đáng để được nhận sự tin tưởng, được đối xử bằng cả tấm lòng, được trân trọng và được cảm kích.

Còn đối với những người đã từng xem thường tôi thì sao? Giờ đây, ngược lại, tôi thật sự cảm ơn họ theo đúng nghĩa của “cảm ơn” bởi vì cho dù họ chưa bao giờ mong muốn giúp tôi nhưng họ đã vô tình giúp tôi. Nếu không có họ, tôi đã không có cái động lực to lớn để bắt đầu con đường đầy chông gai thử thách nhưng  cũng đầy yêu thương hạnh phúc của mình. (chỉ có qua gian khó thử thách chúng ta mới cảm nhận được hết ý nghĩa của “yêu thương” và “hạnh phúc”winking. Nếu không có họ, tôi đã không có cơ hội nhận ra rằng, trên đời này còn có rất nhiều những con người tuyệt vời khác hẳn họ. Nếu không có họ, tôi đã không vô cùng yêu quý và trân trọng những người mến trọng và tin tưởng tôi. Nếu không có họ tôi đã không hiểu được rằng, tôi không bao giờ được tự cho mình cái quyền xem thường những mơ ước của người khác. Nếu không có họ, tôi đã không hiểu được rằng, tôi không bao giờ được tự cho mình cái quyền phán xét người khác. Nếu không có họ tôi đã không hiểu được tầm quan trọng của việc biết chấp nhận và tôn trọng người khác. Và vì tất cả những điều đó, tôi thật lòng cảm ơn họ.

Bạn cũng thế, bạn có thể chọn căm ghét những người từng coi thường ước mơ của bạn, để rồi bạn phải sống trong thù hằn, đau khổ hay lo lắng. Bạn cũng có thể chọn cảm ơn những người đó để biến sự tiêu cực của họ thành cái tích cực của mình, để có một nguồn sức mạnh thêm vào giúp bạn vươn lên không ngừng trong cuộc sống, để chứng tỏ rằng mình có thể. Và rồi thông qua cách bạn sống và vươn lên như một người thành công, bạn có thể tự tin “không cho phép” bất kỳ ai xem thường mình nữa. Tất cả là lựa chọn của bạn.

Mong bạn hãy nhớ một điều đơn giản rằng: Cho dù bạn là ai, nếu có người chọn xem thường bạn, thì bạn cũng không thể ép hay thuyết phục họ phải thay đổi suy nghĩ của họ ngay. Nhưng ngược lại, nếu bạn không cho phép người khác xem thường bạn trong suy nghĩ của mình, thì không có bất kỳ ai có thể thật sự xem thường bạn.

Cuối cùng, tôi hy vọng bạn sẽ lựa chọn cảm ơn những người xem thường bạn để rồi thật sự yêu quý và trân trọng những người luôn ủng hộ và tin tưởng bạn.

Chúc bạn hạnh phúc để thành công!

Chia sẻ ý kiến (52)

 

  1. Tạ Minh Thông says:

    Vâng anh ạ, em thì tự nhủ với bản thân mỗi lần bị người khác nói “Em không thể làm được” câu này: Khi người ta không thể tự mình làm 1 điểu gì đó, họ cũng sẽ nói với bạn bạn không làm được, bởi thế đừng là họ vì không 1 người thành công nào xem thường thành công của người khác.

  2. Kem says:

    Thực tế là như vậy. Khi mình nghĩ khác họ; ước mơ lớn hơn họ, thì người ta thường nói mình mơ hồ, mình điên. Tuy nhiên mình không quan tâm họ nói gì; mình có bực bội họ có tức giận họ thì cũng mặc kệ và tốt hơn hết là hạn chế gặp họ, nói chuyện với những người đó càng ít càng tốt. Càng gặp họ, họ càng gieo giắc vào đầu mình những suy nghĩ tiêu cực, và dần dần mình sẽ lây nhiễm những suy nghĩ đó…

    Lựa chọn không quan tâm tới những người như vậy và dựa vào những câu nói “thiếu tôn trọng” đó để làm bước đà đi xa hơn; tạo cho mình 1 môi trường cuộc sống tốt đẹp hơn là lựa chọn đúng; những người thành công đều như vậy!

    Em cảm ơn anh Khoa về ý nghĩa của bài viết này; trước đây em cũng nghĩ cảm ơn những người đó 1 cách đơn giản như vậy thôi; nhưng qua bài viết này em có thêm 1 niềm tin về môi trường tích cực mà mình có thể tạo dựng riêng được.

    Tôi tài giỏi là một môi trường rèn luyện, thể hiện tài năng bản thân rất tốt tại VN ^^!

  3. NGuyen says:

    Một số ít người thường ra vẻ đồng cảm, thương yêu những ai họ cho rằng thấp kém hơn họ, nhưng nếu họ tin ai đó hơn họ thì họ sẽ dè bỉu, chê bai và ganh tị.

    Em cũng mặc kệ để cho họ mệt mỏi với sự dèm pha, ganh tị. Việc ta ta làm, miễn sao mình biết con đường mình đang đi là chân chính là được rồi.

  4. bis sun says:

    Thực ra thì mình đã nằm ở cả 2 vị thế đó lun. Theo mình thì cái suy nghĩ tiêu cực của những người xem thường là tự nhiên thoy, đó là phản ứng có kết quả từ xã hội. Dzị nên khi ai đó xem thường 1 mơ ước mà mình biết rõ về nó thì hãy mỉm cười và cho nó trôi wa thoy. ^^ Và biến những khó chịu đó thành nội lực, khí tụ đan điền rùi để dành từ từ xài big grin

  5. trưc says:

    ^^ hôm nay là một món quà đối với em và em hiện tại đang chịu đựng những món quà chê trách từ gần như tất cả nhữn người thân của em ,các bạn của em cũng thế tất cả mọi người xung quanh em đều chê cười em và,,,chỉ có duy nhất tại vttc là em được đón chào nồng nhiệt nhất và đó thực sự là một niềm vui rất lớn đối với em…

  6. bui quoc khanh says:

    bay gio em da biet minh cach de doi xu coi nhung nguoi xung quanh mot cach tot nhat de co the tao nen mot cuoc song tot dep cho em va co the la cho nhung nguoi khac

  7. Trần Duy Thanh says:

    Anh Khoa ơi. Em cảm ơn anh khoa rất nhiều. Em vẫn còn rất nhớ bài học mà anh từng nói:… Mở lòng mình ra …^_^. Em học được từ anh nhiều điều lắm ^_^. Chúc anh cùng gia đình những ngày hạnh phúc ^_^.

  8. Cao Quý Phương says:

    Cảm ơn bài chia sẻ của anh
    Thật ra từ trước tới giờ, em luôn cảm thấy khó chịu khi có người nào xem thường mình. Nhưng bây giờ, em sẽ suy nghĩ khác “không ai có thể xem thường mình trừ khi mình “cho phép” họ làm điều đó.”
    Một lần nữa cảm ơn anh ^^

  9. Ngụy Kim Phụng says:

    Em rất thích bài chia sẻ của anh.^^..cảm ơn nhiều nhiều nhé!
    Hồi cấp 2 em là 1 con bé rất nhút nhát và lo sợ đủ thứ,nhất là việc người khác xem thường mình.Khi có ai chê bai hay cười nhạo vóc dáng nhỏ bé của mình,em cảm thấy rất xấu hổ và thậm chí cảm thấy rất ghét chính mình.
    Lớp 7, khi đọc điểm kiểm tra học kì,cô giáo dạy toán đọc điểm từng người từ cao xuống thấp…chờ mãi mà chẳng thấy tên mình trong khi cô đã đọc đến tên những người bị điểm 6. Đến cuối cùng cô hạ giọng thông báo rằng cả lớp chỉ có 1 người bị 5 điểm.Nghe đến đó,em biết rằng người đó không ai khác ngoài em,nỗi sợ trong lòng cứ ngập đầy và dâng cao cho đến khi cô gọi tên người đó đứng lên.Không sai,người đó chính là em.Trong đầu của những đứa học trò cấp 2 như em ngày trước,điểm 5 là 1 số điểm quá thấp,1 số điểm rất đáng xấu hổ..và lần đó điểm 5 đã chọn em làm bạn với nó…Lúc đứng lên, em đã phải rất cố gắng để mình không khóc vì cô giáo đã hỏi 1 cách lạnh lùng và đầy khinh thường rằng :” Có biết nhục không?”…1câu nói như tát nước vào mặt.Em nhớ như in câu nói và sắc mặt của cô giáo bởi vì câu nói ấy quá tàn nhẫn với 1 đứa như em vào lúc đó…chỉ mới 13 tuổi ,rất nhát gan và hay lo sợ.Im lặng…không nói gì…em đứng đó,như bất động,mặt cúi xuống và cảm thấy giọt nước mắt mằn mặn trên môi…Cả lớp dường như cũng im lặng,tất cả nhìn em..thương hại có…vô tình có…
    Sau này,khi vào cấp 3,tham gia vào các hoạt động bên Đoàn,em đã dần dần bỏ được cái vỏ ốc hồi cấp 2.Yêu đời hơn,yêu chính bản thân mình hơn,tự tin hơn và nhất là khi bị ai đó đề cập chiều cao khiêm tốn của mình.Em lại mỉm cười với họ vì em biết chiều cao của con người chỉ tính từ đỉnh đầu đến bầu trời mà thôi,có chăng họ chỉ dài hơn mình 1 chút và điều này không đáng phải bận tâm (cái này học được từ Napoleon đó ^^).Còn 1 điều nữa khiến người ta không thể xem thường em bởi vì thành tích học tập và những điều em đã làm được khi là Phó Bí thư Đoàn trường-thành viên nhỏ bé nhất trong ban chấp hành lúc đó…
    Em hiểu rằng,em phải sống,vươn lên và trở thành 1 con người khiến nhiều người khâm phục chứ không phải là con bé lớp 7 đứng khóc trong lớp vì 1 lời sỉ nhục nặng nề của cô giáo.
    Vì thế, theo anh Khoa nói thì em phải cám ơn cô giáo dạy toán lớp 7 thật nhiều và cũng phải cảm ơn những người đã tin tưởng và luôn ủng hộ em trong mọi chuyện..^^..Trong đó có anh Khoa nữa,nhờ cuốn sách Tôi tài giỏi,bạn cũng thế! và trang blog này của anh..em có thêm nhiều dũng khí để đối mặt với cuộc sống này 1 cách tích cực nhất..Một lần nữa,cám ơn anh thật nhiều ! ^__^

  10. Lê Thơm says:

    Đồng cảm với anh và vươn lên cùng anh!

  11. Phạm Thị Vương Anh says:

    cảm ơn anh Khoa nhiều nhiều lắm ^^!!
    bài chia sẻ của anh đã làm suy nghĩ của em thay đổi nhiều lắm
    đúng là mình không suy nghĩ đến những điều tiêu cực đó nữa thấy tâm hồn thanh thản hơn không phải suy nghĩ nhiều, làm được nhiều điều khác có ích hơn là ngồi dằn vặt chính bản thân mình.
    rất đúng hơn nữa là mình phải cảm ơn họ rất nhiều nhờ họ mình cũng biết về khuyết điểm của mình khắc phục tốt hơn, hoàn thiện mình tốt hơn
    Một lần nữa cảm ơn anh thật nhiều ^^

  12. Nguyễn Thị Minh Nguyệt says:

    Anh Khoa quý mến,
    Có lẽ không ít người đã ở hoàn cảnh như trong bài chia sẻ của anh. Em cũng vậy. Đọc bài viết này, em lại nhớ đến khoảng thời gian em được thuyên chuyển sang vị trí mới trong công ty. Có nhiều người quý mến, tin tưởng năng lực của em thì ủng hộ nhiệt tình. Nhưng bên cạnh đó cũng có người “dèm pha”, “dè bỉu” em, họ cho rằng em được sếp ưu ái nên mới được như thế nhưng chắc gì em đã làm nổi công việc mới đó.
    Khi biết được thái độ cũng như lời nói xem thường của họ, em đã tự nhủ rằng mình nhất định phải thành công để họ không còn coi thường mình được nữa.
    Và em đã làm được điều mình muốn: em được đánh giá xuất sắc ở vị trí mới. Nhưng em cũng chẳng thể thay đổi thái độ mà họ giành cho em. Lúc đó, em mới nhận ra rằng: dù mình làm được điều mà họ nghĩ rằng mình không làm được, thì mình cũng không thể bắt họ “coi trọng” mình nếu như họ vẫn cố tình xem thường mình.
    Vậy nên thay vì bực dọc, buồn phiền về thái độ của họ, hãy cảm ơn và lấy đó làm “bàn đạp” để giúp mình đạt được mục tiêu.
    Một lần nữa, em chân thành cảm ơn bài chia sẻ của anh ! happy

  13. Đoàn Văn Hồng says:

    Cảm ơn sự chia sẻ của anh. Bị người khác xem thường thật là không thoải mái. Nhưng nhiều khi họ làm thế một cách vô thức. Cứ gì khác với họ là họ chê bai rồi xem thường. quan trọng là phản ứng của minh thôi. Đúng là:”không ai có thể xem thường mình trừ khi mình “cho phép” họ làm điều đó”. Muốn vậy thì trước hết phải tự tin vào bản thân, biết mình mạnh điểm gì và còn thiếu sót gì. Như vậy thì Ta mới không bị tác động từ bên ngoài. I dreamed a dream.

  14. Vũ Đức Trí Thể says:

    Cám ơn bài chia sẻ đầy ý nghĩa của anh Khoa. Sống thanh thản nhất là khi ta biết tha thứ và trân trọng cả những điều mình không mong muốn.

  15. le quy thien says:

    thật tâm đắc với những chia sẻ của anh!
    trứoc tiên phải thừa nhận rằng bất cứ người nào đã bộc lộ ước mơ muốn thành công đều gặp những người ” không thích” mình như anh Khoa đã đề cập, vì theo em đó là lẻ tự nhiên.
    cái tính mà con người hay ghen tị với những ai hơn mình nó không những đối với con người mà loài vật cũng vậy, nó được xem như bản năng của con người, mở rộng ra nó cỏ thể xem như là sự cạnh tranh tự nhiên, có thể bộc lộ thành hành động hoặc không tức là chỉ cạnh tranh về tư tưởng mà thôi. do vậy hảy tỏ thái độ hợp tác đồng cảm với họ nhưng củng phải tránh sự hiểu nhầm ngoài ra trên con đường đạt tới thành công nên cạnh tranh một cách bình đẳng như vậy mới khỏi ít gặp những con người không thích mình, đừng để cái chuyển từ ” không thích” thành “hành động không thích ” như vậy là gặp rắc rối hoặc khó khăn thêm.

  16. Nguyễn Bảo Long says:

    Anh cho phép em copy bài viết này anh nhé. Em sẽ để nguồn rõ ràng. Cảm ơn anh happy

  17. Dang Thi Minh Nguyet says:

    Khoa quý mến,
    Bài viết của bạn thật sâu sắc, minh cũng từng là nạn nhân của sự xem thường như vậy. nhung minh cũng đã xử sự như Khoa và bây giờ đối với mình mọi sự tốt đẹp. nghỉa là ít nhất thì những suy nghĩ xấu xa không làm ảnh hưởng đến mình. và cuộc sống vẫn luôn tươi đẹp

  18. Nguyễn Trung Tín says:

    Cảm ơn về bài viết của anh! Theo em là con người thì ai cũng muốn được công nhận và muốn được tôn trọng, nhưng nếu ai cũng tôn trọng mình hết thì đâu có cái gọi là tôn trọng. Phải có những người khinh thường mình để có những người tôn trọng mình. Em cũng chọn cám ơn những người đã và đang khinh thường mình vì nhờ những người như vậy mới có những bài học quí giá làm em tiến bộ trong cuộc sống.

  19. Cảm ơn sự chia sẻ của anh. Đọc bài viết của anh, tôi có thêm động lực sống hơn. Mặc dù, tôi hiểu rất rõ những điều anh nói, nhưng chúng ta đều là con người, mà con người thì có xúc cảm nên khi bị ai đó xem thường mình, thì khó tránh khỏi cảm xúc buồn hay tức giận lúc ban đầu. Nhưng chúng ta hãy tự xem xét lại tất cả nhưng điều mình làm nếu những điều đó không phạm pháp, không gây hại cho người khác và đặt biệt là lương tâm mình thấy thanh thản, thì cứ tiến tới. Con người trên thế giới này mỗi chúng ta không thể làm họ hài lòng hết được. Chính vì vậy hãy coi những lời dèm pha đó là lời động viên gián tiếp cho sự phát triển bản thân vì lúc đó bản thân ta không cho phép mình thất bại.

    Chúc mọi người sức khỏe và thành đạt!

  20. Xin chân thành cảm ơn tất cả các bạn và các anh chị đã để lại đây những lời đồng cảm và chia sẻ chân tình. big hug

    Chúc mọi người hạnh phúc và thành công! happy

  21. phuthuy_arc says:

    em nghĩ rằng là 1 diễn giả chắc chắn anh luôn viết rất hay…suy nghĩ của anh rất đúng đắn.Và có lẽ nó lại càng có sức thuyết phục hơn khi những điều đó đươc minh chứng bằng chính những gì anh đã làm!..nhưng đối với em đôi khi nghĩ và làm cách nhau thật xa.anh có thể chia sẻ với em những kinh ngiệm trong chuyện này được không ạ.^^làm thế nào để luôn vượt qua chính mình được hả anh?em thấy băn khoăn quá.cảm ơn anh nhiều vì đã lắng nghe ạ!chúc anh 1 ngày làm việc hiệu quả và nhiều niềm vui.

  22. huu binh says:

    Cam on anh vi bai viet rat good

  23. pham thi hong says:

    Em xin chân thành cảm ơn anh Khoa đã chia sẽ với chúng em. Trong cuộc sống của em cũng ko gặp ít lời xem thuờng và thương hại. Vẫn một câu nói ” người ta giỏi hơn mày gấp mấy lân , nó thông minh hơn ,nhanh nhẹn hơn mày mà nó còn ko làm được .Mày đừng mơ mộng viễn vong nữa,tìm việc gì dễ hơn đi, an nhàn hơn đi…”.Đối với em ko việc gì là dễ hay khó cả mà chính là sự ĐAM MÊ mới giúp mình thấy hạnh phúc để mà thành công phải ko anh(mình biết điều đó có ý nghĩa cho mình và cho nguời khác). Và cũng nhờ có những người như vậy ta thấy đời có đủ sắc màu. Em đang phấn đấu cho ước mơ của mình,mặt dù gặp ko ít khó khăn nhưng em thấy mình thật sự hạnh phúc khi mình dám buớc đi trên con đuờng mình đã chọn. Chính trên con đuờng chông gai này mình mới biết mình ko lẽ loi , có rất nhiều người sẵn sàng giúp đõ mình. Và cũng chính ta đã tạo ra cảm hứnng tốt cho nhiều người. Mình có thêm đuợc bạn cùng ý chí và nghị lực để cùng thành công. Chúc anh Khoa luôn khoẻ mạnh và luôn hạnh phúc bên gia đình và bạn bè .Sống để đuợc yêu thương và để được cống hiến.

  24. Nguyễn Lê Hòang says:

    Bài viết thật chính xác nhưng cũng đem lại cho người đọc một cảm xúc mãnh liệt muốn làm một cái gì đó …. Cám ơn anh đã viết lên nhưng bài viết rất hay một bài viết mà em thấy nó rất đúng , ai cũng biết nhưng ít ai có thể diễn đạt trọn vẹn như thế. Cám ơn và chúc anh sức khỏe

  25. Lê Sơn Thành says:

    Chào anh Khoa. Em thấy rằng , qua bài viết này , anh đã giúp em có thêm tự tin , động lực để sống với ước mơ của mình. Họ khinh thường mình, không sao, mình sống cho mình mà, mình sống cho bản thân, gia đình , sống vì những người mình trân trọng vả yêu thương, nên mình không cần gì phải quan tâm đến họ . Cảm ơn anh. Chúc anh tràn đầy sức khỏe để sống, và cống hiến. Chào anh TRAi

  26. lananh says:

    cảm ơn anh Khoa rất nhiều về bài viết này. trước đây (chỉ vài ngày trước khi khóa học TTG tháng 11 diễn ra) em luôn ở trong tâm trạng bất an vì mọi hành động của mình em đều sợ người khác đánh giá, phán xét, em luôn lo lắng, để ý xem người khác nghĩ gì về mình và luôn bị ám ánh bởi những lời nhận xét đó. Giờ đây, sau khi đã trải qua khóa học và nhất là khi đọc bài viết này, em đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn, tin tưởng vào chính bản thân mình hơn. Cảm ơn anh Khoa và cảm ơn khóa học TTG.

  27. Phạm Thị Vương Anh says:

    Chào anh Khoa! em rất cảm ơn anh về sự quan tâm và chia sẻ của anh dành cho em. Em không nghĩ là các anh lại quan tâm nhiều đến chúng em như vậy. cả các anh chị coach nữa luôn quan tâm và chia sẻ. thật sự em cảm nhận nơi đây như là thiên đường, một nơi tràn ngập của tình yêu thương. Em cảm kích anh lắm cảm kích tất cả mọi người những người có tấm lòng tràn đầy tình yêu, và nhiệt huyết. Em mong cho công ty của mình ngày càng lớn mạnh hơn nữa để cho các bạn trên thế giới này có cơ hội để biết, để họ thay đổi và quan trọng là thành công trong cuộc sống.
    Một lần nữa em cảm ơn thật nhiều thật nhiều những tình cảm và sự quan tâm của anh và những người đồng hành TGM.” The TGM full love”

  28. Phạm Thị Vương Anh says:

    chào anh Khoa!
    em có chút thắc mắc này anh Khoa giúp em với nhé
    em học chuyên về quản trị kinh doanh thì em nên chọn trường NUS hay là SMU.
    anh giúp em với nhé
    em cảm ơn anh nhiều lắm ^^!!

    • Nếu là anh thì anh sẽ chọn SMU vì SMU có phong cách giáo dục (nhất là về kinh doanh) mới và thực tế. Nhưng đó chỉ là ý kiến rất chủ quan của anh. Anh nghĩ em cũng nên tham khảo thêm những nguồn khác để có cái nhìn tốt hơn. Chúc em sẽ chọn được trường phù hợp và thành công happy

  29. Kienpt says:

    Tuy không có nhiều thời gian để theo dõi hết các thông tin của anh Khoa và TGM, nhưng mỗi lần đọc bài viết của anh em đều cảm nhận được những điều tích cực cho bản thân. Những đóng góp của anh cho giới trẻ là rất có ích.
    Chúc anh tiếp tục gặt hái được nhiều thành công trên con đường đã lựa chọn.

  30. Nguyễn Ngọc Linh says:

    Những trải nghiệm và chia sẻ của Anh Khoa rất bổ ích.Những ai có ước mơ lớn,hơi khác với mọi người thường bị cho là không bình thường.Những người dám nghĩ dám làm,vươn lên dù con đường đi tới thành công có dài và nhiều chông gai nhưng đủ kiên nhẫn thì sẽ được như ý muốn.

  31. nguyen thao says:

    anh Khoa oi,em muon hoi anh ve thong tin khoa hoc “toi tai gioi!chuyen sau”…em muon hoi la khoa’ hoc do’ co’ duoc mo tai Ha Noi ko? va bao gio thi anh co’ the mo khoa’ hoc do’? em xin loi ,vi ko biet hoi hay tra thong tin tren “vuontoithanhcong.com” nen da vao blog cua anh de hoi,ma lai con ko dung chu de! em cung da hoan thanh khoa’ hoc “toi tai gioi” roi!chac la em du dieu kien de hoc tiep khoa’ hoc chuyen sau nay?

  32. nguyen thao says:

    em cam on anh ve thong tin nay!chuc anh va cac anh chi TGM luon hanh phuc ,manh khoe de lam het minh cong viec cao ca nay, mang lai nguon song tich cuc cho tat ca cac ban tre Viet Nam!

  33. Phạm Phương Chi says:

    Em xin chân thành cảm ơn anh Khoa về tất cả những điều tâm huyết anh mà anh đã truyền lại cho chúng em. Tự đáy lòng mình,em không biết nói sao để bày tỏ được hết sự biết ơn của em tới anh. ..
    Một cô bạn của mẹ em,sau khi hỏi em một số điều những gì em đã được học từ khoá học Tôi tài giỏi,cô ấy buông một câu “xanh rờn”:
    -”Bây giờ bọn nó lừa tiền của mọi người dễ thật đấy!”
    Em im lặng…
    Em về kể với mẹ em,mẹ em nói với em rằng:
    -”Thành công của con sẽ là câu trả lời cho việc nhận xét một cách vội vã của cô ấy. Mẹ tin là con sẽ làm được điều đó!”
    Anh Khoa ơi,em nghĩ là mẹ em cũng buồn vì cô bạn của mẹ em không nói điều đó với mẹ em mà lại nói với em,cho dù em đã học lớp 11 nhưng vẫn là trẻ con. Nếu là một người bạn chân thành của mẹ thì không nói như vậy phải không anh?
    Dù sao đi nữa em cũng phải cảm ơn cô bạn đó của mẹ đã xem thường ông Adam Khoo,anh Khoa,mẹ em và em để em càng thật sự biết ơn và quí trọng những người dành trọn tình yêu thương cho em.
    Suy nghĩ của em như thế có đúng không anh? Em rất mong những lời khuyên quí giá của anh.
    Em cám ơn Anh Khoa nhiều!

    • Cảm ơn em đã chia sẻ. Chắc em còn nhớ trong khóa học chúng ta nói về việc mỗi người có một thế giới quan riêng. Điều quan trọng là em đã làm chủ cảm xúc của mình rất tốt sau khi nghe câu nói không mấy dễ nghe ấy. Hơn nữa, việc em quyết định nghe lời mẹ chứng tỏ cho cô ấy thấy em sẽ sống xứng đáng như thế nào với tư cách một cử nhân Tôi Tài Giỏi! là một việc làm rất đúng.

      Anh rất tự hào về em. Hãy cố gắng lên để phát huy khả năng tiềm ẩn của mình và khẳng định mình là người tài giỏi em nhé.

      Chúc em vượt lên chính mình từng ngày và hạnh phúc để thành công.

  34. bí danh: Hoa hồng trắng says:

    Bây giờ em mới thật sự nhận ra rằng những lời xem thường, chê bai của người khác đôi lúc lại là động lực mạnh mẽ để mình tiến bộ, vươn lên…và họ mới là những người mà mình thật sự cần cảm ơn…Xưa giờ, em thường tự ti, mặc cảm bởi những lời xỉ xối, xem thường của người khác và thường cho rằng bản thân mình vốn là như vậy, chính mình lại chấp nhận sự thật đó…em vô tình đã đẩy mình vào ngõ cụt…Giờ em sẽ chứng tỏ cho họ thấy rằng những gì người khác làm được thì em cũng sẽ làm được…em sẽ không để cho họ xem thường nữa…

  35. Anh Tuấn says:

    Đúng là trong cuộc sống này, khi một người hay một số người nào đó biết mình có dự định hay mơ ước làm một điều gì đó lớn lao, siêu việt hơn hẳn họ mà trước giờ họ chưa từng làm hay đã làm và đã thất bại. Và khi gặp thất bại họ không thể tiếp tục làm điều đó, họ gục ngã và họ không dám theo đuổi ước mơ nữa. Lúc đó nếu biết mình dám làm điều lớn lao đó, điều mà họ chưa từng mơ ước hay chính họ đã làm và bỏ cuộc thì chính họ sẽ phải lo sợ. Họ sợ điều gì ? Họ sợ mình thất bại hay họ sợ mình thành công ? Và bây giờ chính bạn chứ không phải ai khác sẽ là người quyết định cho chặng đường tiếp theo của bạn. Và điều tất yếu mà họ sẽ làm chính là những điều mà anh Khoa đã chia sẻ ở trên. Mình cũng đã gặp trường hợp như vậy. Và mình quyết định mình sẽ tiếp tục đi trên con đường mà mình đã chọn. Bởi mình không cần phải bận tâm đến những suy nghĩ của họ ( họ không phải là mình, họ không mang suy nghĩ của người muốn thành công hoặc là những người không dám để được thành công thì sẽ không biết được cái giá phải trả cho sự thành công là thế nào. Chính vì thế mà họ mới xem thường những ước mơ lớn lao và mong muốn thành công của người khác mà không nghĩ đến cái giá mà những người dám nghĩ dám làm đó đã phải đánh đổi… ) Và cũng giống như anh Khoa đã chia sẻ, hãy mỉm cười với bản thân, cảm ơn họ đã gián tiếp cho mình thêm động lực dù rằng họ không hề muốn như vậy và biến những điều mình mơ ước lớn lao trở thành sự thật. Điều quan trọng là hãy để cho suy nghĩ của mình làm chủ chính mình, nếu làm được như vậy thì dù người khác có tác động đến bạn thế nào thì cũng đều trở nên vô nghĩa. Vì chính bạn mới là người điều khiển suy nghĩ của bạn, người khác có cố gắng thế nào cũng không thể điều khiển được suy nghĩ của bạn trừ khi chính bạn để điều đó xảy ra. Nếu bạn làm được thì đó chính là thành công của bạn, đồng nghĩa với sự thất bại của một hay nhiều kẻ khác. ^_^ !

  36. My says:

    chào anh KHOA!
    em có một thắc mắc muốn hỏi anh em định hỏi trên trang toitaigioi.com nhưng mà em chẳng biết chỗ nào hỏi được
    Em là một cử nhân của khóa học trong lần coach tranning lần đầu tiên em ko được chọn nên em sẽ đi tiếp và không bỏ cuộc.Nhưng em muốn hỏi những người trượt coach lần đầu tiên thì lần sau muốn đi thi lại thì TGM có gửi lại tin nhắn hay không ạ?
    Em còn câu hỏi nữa bạn của em ở Hà Nội sẽ đi học TTG vào tháng 1 năm 2010 nếu cô ấy cũng muốn đi coach để học hỏi trước khi đi học liệu có được không ạ!
    Em rất cảm ơn anh.

  37. Trương Thiện Ân says:

    Em đã rơi vào tình cảnh của anh Khoa. Khi nói ra ước mơ mình chỉ mong người khác chia sẻ, động viên và có những lời khuyên bổ ích nhưng ngược lại là những lời tiêu cực:”mày nghĩ mày là ai”,” học trên lớp còn chưa xong”, “mày tin những lời trên mạng hay của người khác à”,…Lúc đó em thấy tức giận vô cùng, trong thâm tâm tự nhủ với bản thân mình :”Hết học kì này tao sẽ là học sinh giỏi cho mày coi”. Và chính những lời nói không hay ấy dường như đã làm em có một đông lực để học và em đang ngày càng tiến bộ hơn rất nhiều. Em dần dần nhận ra rằng những người chỉ trích, nói những lời tiêu cực là do họ chưa học những cái mà ta đã học,trải nghiệm bằng nhưng thời gian quý báu vì vậy mà em cũng thông cảm với họ. Mong một ngày nọ em sẽ cố gắn thuyết phục họ.
    Cảm ơn anh vì bài viết đã làm em rõ hơn về vấn đề này và chúc anh thành công.

  38. Linh Thao says:

    Chúc mừng anh Khoa và các bạn trẻ!

    Cuộc sống của chúng ta sẽ ra sao nếu như chỉ có sự ủng hộ, sự đồng thuận mà không hề có trở ngại? Bạn sẽ định nghĩa về sự THÀNH CÔNG của CHÍNH MÌNH như thế nào khi không một lần vượt qua “Bão tố, cuồng phong” và “thử thách”??? Bạn có bao giờ chỉ sống trong Hạnh phúc mà không biết gì về nỗi cô đơn, thất bại, oan trái, thương đau của đời người,…??? Bạn có khi nào thấy rằng một tờ giấy trắng hay một đồng tiền,… chỉ có mặt phải mà không có mặt trái? Chắc chắn là KHÔNG. Câu trả lời duy nhất là KHÔNG.

    Tất cả mọi câu trả lời cho những câu hỏi trên và nhiều câu hỏi khác nữa, tôi tin tất cả chúng ta đều tìm được cho mình một đáp án.

    Tôi tin tưởng vào nhận thức, ý chí của các bạn. Và tôi cũng hiểu rằng, trong cuộc sống! Bạn cũng sẽ có những khoảng lặng như tôi!!! MỘT KHOẢNG LẶNG THẬT SỰ!!! Một khoảng thời gian, Bạn cho phép chình mình được thư giản, được nghỉ ngơi để “NHÌN NHẬN CHÍNH MÌNH”! Và cũng trong chính khoảng lặng đó, tôi nhận ra: “chính những người tôi thương yêu, tin tưởng nhất! lại chính là người gây cho tôi sự tổn thương lớn lao và sâu sắc nhất! Dù họ đôi khi chỉ là sự vô tình hay hữu ý”.

    Trước đây, khi thực tế của tôi trở nên khốn cùng nhất! Tôi đã oán trách họ trong sự yêu thương! trong âm thầm! và trong sự im lặng! Tôi không hề muốn phản ứng, hay có ý đối kháng lại với họ.

    Tôi đã cố gắng sống, tôi đã mong ước một cuộc sống thật sự hạnh phúc, thật sự thuận hoà,…! Và tôi nhận ra: “Khi họ càng đối xử với tôi khắc nghiệt nhất, oan trái nhất,… lại chính là lúc tôi quyết tâm mình phải trưởng thành!!! Mình phải trưởng thành! Và tôi đã thề sẽ KHÔNG BAO GIỜ đối xử, và lặp lại những lời nói hay những hành động mà tôi đã nhận được từ người khác. Dù cho họ có phải là những người thân thiết đã làm tôi tổn thương, hay là bất kỳ ai tôi gặp gỡ trên hàng trang dọc theo đường đời.

    Tôi đã sống đúng như vậy! Vậy là chính những điều khắc nghiệt của cuộc sống cùng với khao khát được làm một người con gái nhân hậu, giản dị và hạnh phúc đã làm nên CHÍNH TÔI BÂY GIỜ!!! Thật tuyệt phải không bạn???

    Tôi đang vội về xem trận bóng đá chung kết của Việt Nam và Malaisia. Chúc các bạn sẽ đón nhận đựoc sự Thành công của đội tuyển VIỆT NAM, và của CHÍNH MÌNH!!!

    Rất mong nhận được lời chia sẻ hạnh phúc bình dị và chân thành từ các bạn.

    Ms.Linh Thao
    0972620998
    thaolinhthao@gmail.com

  39. pham van hoang says:

    cam on anh nhieu

  40. Nguyễn Ngọc Nga says:

    Thường trong cuộc đời ai cũng sẽ phải trải qua giai đoạn như thế. Cái cảm giác tủi phận, đắng cay hay cả uất ức… khi bị coi thường , khinh rẻ… Nhưng với tôi, tôi nhận ra một điều : đó chính là động lực lớn nhất cho tôi thành đạt như ngày hôm nay.
    Tôi không bao giờ quên cái cảm giác tủi phận nhà nghèo, không được học cao… kể cả không xinh đẹp nữa!
    Nhưng mỗi khi có cảm giác đó tôi lại cố gắng tìm cách để chứng minh rằng: Tôi có thể ! và Tôi đã thành công ! với tôi khái niệm thành công vô cùng giản dị : Thành công là làm thành những công việc mình mong muốn … Tôi luôn có những ước mơ nhỏ để làm nguồn nuôi ước mơ lớn. Chính vì thế Tôi không bao giờ thấy nản chí.
    Tôi luôn tâm niệm ” Tiên trách kỷ hậu tráhc nhân” và chân lý sống của tôi là ” Hơn thua so với chính mình, Hôm nay mình phải hơn mình hôm qua”
    Mừng giáng sinh, đón năm mới chúc Bạn cùng gia đình sức khỏe và hạnh phúc !!!
    Chúc Thành công !

  41. Trần Thanh Huy says:

    Mình chỉ mún chia sẽ 1 câu, các bạn nói dài quá àh :”KHÔNG AI XOI MÓI MỘT KẺ TẦM THƯỜNG”.Tự hiểu nhe

  42. Trần Hoàng Quốc Bảo says:

    Con người ta thường thich chê bai người khác vì họ chỉ nghĩ đến mình. và khi chê bai người ta không bao giờ muốn sửa chỗ sai đó. Đơn giản là vì họ cho rằng mình đúng và không muốn nghe ý kiến của ngưới khác cũng như sửa khuyết điểm của người khác mà mình đưa ra. Như 1 câu chuyện nói rằng ở 1 thành phố nọ, có 1 vị họa sĩ tài ba đã dạy cho 1 cậu nhóc vẽ. Và sau 1 năm, vị họa sĩ bảo cậu học trò nhỏ của minh vẽ 1 bức tranh mà cậu cho là đẹp nhất rồi đem ra quảng trường của thành phố rồi đề ở dưới là :’hãy chỉ ra những khuyềt điểm của tôi.’Ngày hôm sau ,cậu bé buồin rầu đến đưa bức vẽ đầy những khoanh tròn.Vị họa sĩ cười bảo:’giờ thì con hãy vẽ lại 1 bức khác rồi đề bên dưới là hãy sửa những khuyết điểm của tôi.’Sau 1 ngày cậu bé vui vẻ đem bức vẽ không có 1 vết khoanh nào đến cho thầy.Thầy của cậu cười bảo:’Con hãy nhìn dấy người ta thường muốn chỉ ra chỗ sai của con nhưng không ai muốn sửa nó cả, vì vậy con cứ tự tin với bức vẽ của mình.’Cuối cùng em muốn nói rằng hãy cứ tự tin làm những điều mình thích và mình muốn nhưng cũng đừng bỏ ngoài tai những ý kiến chê bai vì biết đâu đó lại là những lời góp ý cần thiết cho bản thân mình thì sao.
    If you can’t be a sun don’t be a cloud
    If you smile, everyone will smile with you. If you cry, you will cry alone

  43. tang bat quy says:

    em rat chan thanh cam on nhung loi le cua anh. cung co luc em da bi mot nguoi giau co coi thuong khi con gai cua ho dc di hoc thanh pho. ho noi voi em rang may hoc o day lam sao thi dau dai hoc dc. tu khi doc dc cuon sach toi tai gioi ban cung the thi em cang cham chi hoc tap hon

  44. Hoàng Anh Khôi says:

    Bài viết này của anh Khoa mới đắt khách làm sao. Tôi để ý rằng những bài viết về tình cảm của anh Khoa thật sự gây được sự chú ý cho các bạn rất nhiều. Còn những bài viết về kinh doanh thì thấy có vẻ là ít được quan tâm hơn. Tôi đề nghị mọi người cũng nên tham gia vào những bài viết về kinh doanh và kiếm tiền hơn. Chúc tất cả may mắn.winking

  45. Đức An says:

    cảm ơn anh về bài này ! nó rất ý nghĩa

  46. Trần Thị Quỳnh Phương says:

    Em cám ơn anh Khoa rất nhiều vì nhưng lời khuyên bổ ích của anh!

Chia sẻ ý kiến