GÓC SUY NGẪM


Tôi cảm thấy mình may mắn khi tôi đến được điểm mà tôi nghĩ rằng mình đã chạm đáy cuộc đời. — Anthony Robbins, Sách “Mặt Phải”

Dư âm offline Vươn Tới Thành Công Hà Nội

Viết vào ngày 9/09/2009 bởi Dịch giả, Tác giả và Chuyên gia đào tạo Trần Đăng Khoa. Chủ đề: Con người, Cuộc sống, Sự kiện

Bài viết này là 1 phần trong số tổng cộng 2 phần của loạt bài CLB Vươn Tới Thành Công

Tôi thật sự muốn viết ngay những dòng này ngay sau lúc quay lại Singapore từ Hà Nội, nhưng rồi tôi quyết định cố gắng chờ đợi, vì tôi biết rằng rất sớm thôi, sẽ có một sự kiện đặc biệt khiến cho bài viết này mang nhiều ý nghĩa hơn. Và ngày hôm nay, tôi viết…

HN7 Dư âm offline Vươn Tới Thành Công Hà Nội su kien cuoc song con nguoi

Hà Nội đối với tôi luôn có một ý nghĩa rất đặc biệt, không phải vì tôi là người Hà Nội, cũng chẳng phải vì tôi yêu Hà Nội, bởi thật lòng mà nói đây là lần đầu tiên tôi ra thăm Hà Nội mặc dù tôi đã… 28 tuổi. Vậy mà, khi ngồi trên máy bay từ thành phố Hồ Chí Minh ra Hà Nội, tôi cứ cảm thấy lòng mình nôn nao kì lạ… Có lẽ, Hà Nội đã đi sâu vào tâm khảm của tôi như… giấc mơ của một thời thơ ấu, như những câu thơ của một thời niên thiếu, như bao nỗi nhớ của một thời đã xa,… và tất cả đều không trọn vẹn. Liệu lần này thì sao nhỉ? Lần này, tôi có một lý do thật đặc biệt để ra thăm Hà Nội, để gặp gỡ những con người Hà Nội. Rồi mọi chuyện sẽ như thế nào…? Những hoài niệm về quá khứ, những suy nghĩ về hiện tại và tương lai, trộn lẫn với nhiều cảm xúc khác nhau mang đến cho tôi một chút bâng khuâng thật khó tả…

HN6 Dư âm offline Vươn Tới Thành Công Hà Nội su kien cuoc song con nguoi

Chẳng mấy chốc, máy bay đã đến gần Hà Nội và dần hạ độ cao. Hiện ra trước mắt tôi chưa phải là Hà Nội, mà là một dải sông Hồng màu nâu đỏ với vô số nhánh sông lớn nhỏ, bắt đầu đâu đó từ xa lắm phía chân trời mờ mây khói, vắt ngang mảng đồng bằng xanh rì. Một bức tranh rất Việt Nam, và đó là lý do tại sao tôi yêu và tự hào về đất nước của mình đến thế.

Máy bay hạ cánh xuống sân bay Nội Bài. Cảm giác đầu tiên của tôi về Hà Nội là… hơi nóng bức. Mặc dù, tôi đã được báo là mùa này Hà Nội sẽ nóng nhưng dường như… Hà Nội nóng hơn là tôi nghĩ. Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi vẫn dành cả buổi chiều và buổi tối hôm đó để khám phá và làm quen với Hà Nội. Tôi phát hiện ra khá nhiều điều thú vị về Hà Nội mà chỉ khi đến Hà Nội mới nhận ra được.

Hà Nội có rất nhiều cây xanh và những con phố thơ mộng, có vẻ điều này cũng giúp làm không khí nóng bức dịu đi một chút. Hà Nội hầu như không có những con đường mà chỉ có những con phố ngăn ngắn. Hà Nội có rất nhiều hồ và rất nhiều công viên lớn nhỏ. Hà Nội cũng có nhiều bạn gái với khuôn mặt dễ thương vì họ không… đeo khẩu trang (còn ở TP.HCM thì có lẽ tôi bắt gặp nhiều… đôi mắt đẹp hơn).  Hà Nội có món chè thập cẩm đặc biệt vì ngay cả người Hà Nội chính gốc cũng không biết món chè đó bao gồm những thành phần gì. Và cuối cùng, Hà Nội cũng không kẹt xe như tôi nghĩ (có lẽ trong TP.HCM chuyện kẹt xe đã trở thành… chuyện thường ngày chăng?). Nói chung, cho dù không phải như tôi tưởng tượng, Hà Nội vẫn không hổ danh là thành phố của những bài thơ và những ca khúc bất hủ.

HN4 Dư âm offline Vươn Tới Thành Công Hà Nội su kien cuoc song con nguoi

Cho dù là vậy, Hà Nội đã không trọn vẹn đối với tôi nếu không có những con người Hà Nội. Những người đã mang lại sức sống và phần hồn cho thủ đô Hà Nội. Người Hà Nội không vồn vã, nhưng rất lịch sự. Từ những bạn trẻ trong CLB Vươn Tới Thành Công cho đến những đối tác tiềm năng của tôi. Tất cả đều có vẻ khá từ tốn khi mới gặp gỡ lần đầu, nhưng lúc nào cũng thật ân cần chu đáo.

Và rồi khi đã hiểu nhau hơn, người Hà Nội bỗng thay đổi. Họ vẫn lịch sự, vẫn ân cần chu đáo, nhưng bên cạnh đó là một sự nồng nhiệt không thể lẫn vào đâu được. Một sự nồng nhiệt không phải ở đâu cũng dễ bắt gặp. Một sự nồng nhiệt làm cho người khách từ xa đến như tôi lúc nào cũng cảm thấy như đang ở nhà. Và chẳng biết tự lúc nào, tôi bỗng thấy mình gắn bó với Hà Nội, tôi bỗng thấy yêu Hà Nội chỉ vì tôi ”lỡ” yêu những con người Hà Nội.

Những cái mắt tay, những ánh mắt, những nụ cười và cả những cái ôm thật chặt của người Hà Nội, khiến tôi thật chẳng muốn rời Hà Nội nếu không vì lịch công việc ở TP.HCM và Singapore đã được lên kín đặc. Những con người “tuy quen mà lạ” trên diễn đàn Vươn Tới Thành Công nay chợt trở nên thật sự thân quen và gần gũi. Không còn đơn giản là những nick diễn đàn (rongviet, chu thuỷ, Ami Vic, phuonglive, _kun_, kem91, thutra, digitalwall, ZIC_thanhcong, hoaithu_aof, anhhaideptrai, Minh, thiensu_bongdem, mrduc89,…) hay những dòng chia sẻ online nữa, mà là những con người bằng xương bằng thịt, những trái tim trẻ trung , những dòng nhiệt huyết. Và vì thế tôi hiểu, tôi sẽ chẳng thể nào đợi đến mùa hè năm sau mới quay lại. Tôi biết mình sẽ nhớ Hà Nội, sẽ nhớ những con người Hà Nội, và tôi biết mình sẽ phải làm một điều gì đó để có lý do quay trở lại thật sớm, để gặp lại họ và gặp lại Hà Nội…

OfflineHN Dư âm offline Vươn Tới Thành Công Hà Nội su kien cuoc song con nguoi

“Chuyến bay từ Hà Nội đến TP. Hồ Chí Minh sẽ cất cánh trong ít phút nữa” – Tạm biệt Hà Nội, tạm biệt những người bạn Hà Nội tuyệt vời… Hẹn gặp lại vào đầu tháng mười một nhé… Hẹn gặp lại vào mùa thu Hà Nội.

Máy bay cất cánh… dường như đâu đó ngân nga câu hát… “Hà Nội mùa này lòng bao nỗi nhớ…”

HN1 Dư âm offline Vươn Tới Thành Công Hà Nội su kien cuoc song con nguoi

Dành cho những bạn thắc mắc không biết tôi sẽ quay lại Hà Nội như thế nào và chính xác vào lúc nào, câu trả lời nằm ở đây.

Bài liên quan

  1. Một bí mật của những người thành công
  2. “Sao chép” người thành công đạt để thành công
  3. Một số hình ảnh họp mặt offline hoành tráng 24-25/05/2009 của CLB Vươn Tới Thành Công
  4. Chương trình Offline hoành tráng nhất năm 2009 của CLB Vươn Tới Thành Công
  5. Họp mặt offline mừng Xuân 2009 – CLB Vươn Tới Thành Công


Bạn có thể đăng lại các nội dung này tại bất kỳ đâu một cách tự do, chỉ cần bạn vui lòng giúp tôi ghi rõ nguồn và đặt liên kết cụ thể đến nguồn. Xin chân thành cảm ơn.


Chào bạn thân mến. Tôi tên là Trần Đăng Khoa. Công việc của tôi là dịch, viết sách và thường xuyên nhất là đào tạo. Tôi rất vui được làm quen với bạn. Nếu bạn để lại họ tên và địa chỉ email, tôi sẽ gởi đến bạn những món quà làm quen là ebook (có bản quyền) của những quyển sách bán chạy nhất Việt Nam do tôi dịch, và cũng sẽ liên lạc với bạn mỗi khi có chuyện gì đó thú vị cần chia sẻ với bạn. Cảm ơn bạn đã lựa chọn kết bạn với tôi.



Chia sẻ ý kiến

(Nếu được, mong bạn vui lòng chia sẻ ý kiến bằng tiếng Việt chuẩn có dấu)

(rất quan trọng)


Chia sẻ của độc giả (13)

 

  1. Trần Tiểu Tiên says:

    Mong một ngày không xa anh sẽ đến Đà Nẵng :D Lúc đó không quên em đâu đấy. ;)

  2. Trần Thủy Tiên says:

    Bài viết về Hà Nội của anh Khoa rất thú vị! Hìhì…^^ Anh Khoa làm em nôn nóng được ra thăm thủ đô quá cơ!

  3. Cảm ơn em. Anh cũng rất mong được sớm gặp lại em và các bạn trẻ thủ đô / miền Bắc tuyệt vời :)

  4. Trần Thu Hà says:

    Tôi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Bố mẹ tôi muốn ghi dấu ấn Hà Nội lên một trong số những đứa con của mình, và tôi là người may mắn hơn trong số chị em của mình, vì vậy, tên tôi là Hà.

    Rất cảm ơn bạn Khoa đã có nhiều cảm nhận tốt đẹp về Hà Nội (hoặc giả, là một người lịch sự, ở bài viết của Bạn, bạn chỉ đề cập đến những tình cảm đẹp mà dấu đi những điều không vừa ý, không muốn nói về Hà Nội). Tôi biết chắc chắn là có, bởi cái gì cũng có hai mặt tích cực và tiêu cực, vấn đề là mặt nào trội hơn mà thôi.

    Vì sinh ra và lớn lên ở Hà Nội nên tôi yêu Hà Nội, và thật lòng yêu người Hà Nội. Tiếc rằng, Hà Nội bây giờ thay đổi nhiều, nhiều lắm, tốt nhiều hơn mà dở cũng nhiều hơn. Hà Nội – đất lành chim đậu nên bây giờ đông hơn, ngôn ngữ đa âm thanh hơn, phong cách sống cũng đa chiều hơn và lai tạp hơn. Không biết tôi có suy nghĩ quá tiêu cực hay không mà tôi thấy buồn cho Hà Nội nhiều hơn là vui sau nhiều sự đổi thay tốt – xấu của Hà Nội.

    Và thật lòng mà nói, tôi nuối tiếc nhiều hơn. Đâu rồi, sự thanh vắng, ngọt ngào, chậm rãi của không gian Hà nội? Đâu rồi tiếng Sâm cầm Tây Hồ mải miết chao liệng, ồn ã trao tình? Đâu rồi hương hoa sữa dịu dàng tỏa ngát nơi đầu phố Nguyễn Du? Đâu rồi sự nồng nàn, tế nhị, sâu lắng, ngọt ngào các cung bậc tình yêu nơi con đường Thanh niên ven Hồ Tây? Và đâu rồi sự thanh lịch của người Tràng An? Đâu rồi…, đầu rồi…..?

    Tôi đã từng công tác nhiều tại thành phố Hồ Chí Minh, đã từng có ý định nhập cư tại đó và đã từng có thời gian dài nhất tới 1 năm học Fullbright tại thành phố Hồ Chí Minh năm 2000. Được sống và học tập bên cạnh người Sài Gòn, tôi lại ngộ thêm ra một điều, người Hà Nội sống quá bình lặng, làm cũng như chơi mà chơi cũng như làm. Và đây chính là điều mà tôi thích ở người miền trong nói chung, Sài Gòn nói riêng: làm ra làm, chơi ra chơi.

    Tôi xin lỗi tất cả những người Hà Nội nếu cảm nhận của tôi quá chủ quan và có phần lẩm cẩm của người “toan về già”.

    Nhưng thật lòng, tôi thấy nuối tiếc Hà Nội xưa.

  5. bambino_star91 says:

    Bai viet cua anh thuc su lam em thay xuc dong.Co le moi khi minh dat chan den 1vung dat moi,thi moi thu noi ay,canh vat noi ay va ca con nguoi noi ay deu de lai trong ta nhung du vi kho quen.Noi nao chang co net dac trung cua rieng minh.Em sinh ra va lon len o 1huyen ngoai thanh thu do Ha Noi,cuoc song o do binh yen va lang le lam,khong khi cung trong lanh hon.Lon len 1chut hoc tap va sinh song o HN e moi thay cs o day on ao va nao nhiet den the nao.Neu voi anh HN nhu the da la binh yen thi co le TPHCM chac co le phai on ao nao nhiet gap tram nghin lan HN nhi :-\ Em rat thich nghe giong noi cua anh.Co le la vi it khi duoc nghe giong nguoi mien Nam noi,nghe no la tai thay la la,hay hay.Hy vong la se som duoc gap lai anh.Co le la cuoi thang nay khi ma khoa hoc TTG dien ra tai Ha Noi P/s:anh thong cam la e viet nhung dong tren = dien thoai di dong nen ko biet lam the nao de viet Tieng viet cn dau duoc ca

  6. Kem91 says:

    Tối nay ghé thăm và đọc không biết bao nhiêu bài viết của anh…Tình cờ ghé chân lại bài viết này. Không nhớ nổi là em đã đọc nó đến mười mấy lần rồi nữa, rùi ngắm đi ngắm lại bức ảnh hàng phút liền..Nhớ lại lần đầu tiên gặp anh Khoa; gặp những bạn trẻ khao khát thành công luôn vươn lên trong cuộc sống. Lần đầu tiên ôm các anh; các bạn và cảm nhận được một ngọn lửa trong trái tim mình; lần đầu tiên em sống hết mình, sống như là ngày mai không bao giờ đến sau những chuỗi ngày dài u ám…!!!

    Cảm ơn các anh rất nhìều!

    Anh Hai! Em tin anh sẽ đạt được ước mơ của mình; giúp đỡ 1 triệu bạn trẻ Việt Nam. Em là một ngọn lửa lan toả trong số 1 triệu ngọn lửa anh thắp lên :)

    Chúc anh sớm đạt được ước mơ.

  7. boy says:

    Anh khoa ơi!
    Em là một độc giả của cuốn sách “tôi tài giỏi_bạn cũng thế”, khi đọc xong cuốn sách em thấy minh có đầy sự quyết tâm để thực hiện điều mình muốn, nhưng thật sự lúc này em không biết mình đang cần gì, và muốn thực hiện điều gì nhất vì em rất nhanh chán. Anh có cách nào giúp em tìm ra điều em thật sự thích làm được không? một việc mà em sẽ thật sự muốn làm cả đời. Em rất mong câu trả lời của anh.
    Cảm ơn anh!

    • Nếu có thể giúp em bằng vài câu trả lời thì chắc chắn anh sẽ giúp ngay. Nhưng anh rất tiếc là điều đó không thể. Đó là lý do tại sao có hẳn một khóa học gọi là Tôi Tài Giỏi!. Nếu em thật sự mong muốn mình có quyết tâm một cách lâu dài thì hãy tự giúp mình bằng cách đến với khóa học em nhé. :)

  8. Hoàng Anh Khôi says:

    Em chưa ra Hà Nội bao giờ nên cũng chưa cảm nhân được không khí ở Hà Nội là như thế nào đấy anh ạ. Em nghĩ khi nào có dịp em sẽ tận hưởng không khí Hà Nội một cách hết mình để mà cảm nhận được vẻ đẹp của Thủ Đô thân yêu. Hi Hi:-bd

  9. caubepro says:

    em đọc thấy bài anh viết về HN rất ………hay lắm , anh a
    em mong đc cùng anh đi thăm HN cùng anh, tuy em la dân HN ….hihiihihihihi