Tự truyện Diễn giả Trần Đăng Khoa – Phần 1 – Giấy báo tử
Viết vào ngày 1/02/2011 bởi Diễn giả hàng đầu Trần Đăng Khoa. Chủ đề: Con người, Suy ngẫm, Tự truyện
Bài viết này là 1 phần trong số tổng cộng 9 phần của loạt bài Tự truyện Diễn giả Trần Đăng Khoa (phiên bản rút gọn)
{lang: 'vi'}
“Hãy sống và khát vọng để thấy đời mênh mông…”
Nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn
Tôi xin mở đầu trang viết về cuộc đời mình bằng lời hát trong nhạc phẩm Khát Vọng của nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn. Chẳng biết từ khi nào, câu hát ấy cứ vang vọng trong lòng tôi như một lời nhắc nhở về cách mà tôi sẽ sống qua cuộc đời này. Hiện nay, tôi đang sống vì ước mơ của mình, thực hiện khát vọng vượt lên chính mình mỗi ngày và cống hiến những giá trị cho xã hội.
Tôi hình dung cuộc đời mình giống như một hành trình thú vị mà trên mỗi chặng đường đi, tôi lại có cơ hội hiểu thêm về bản thân, về cuộc sống. Từ đó, tôi có thêm “dữ liệu” để lập trình cho cuộc đời mình tiến gần đến cái đích tôi mong muốn.
Tôi tin rằng, cuộc sống luôn tồn tại những điều lớn hơn sự hiểu biết của con người nhưng con người có quyền quyết định số phận của bản thân mình. Chính bản thân bạn là người lựa chọn việc mình sẽ đi đâu về đâu và trở thành con người như thế nào. Tôi xin lật dở những trang đời mình để chia sẻ những cảm nghiệm của bản thân về điều đó.
Giấy báo tử
Ngày 7 tháng 7 năm 1981, tôi cất tiếng khóc chào đời. Ngày đó, gia đình tôi sống trong một căn hộ chung cư tồi tàn nằm giữa TP.HCM với đủ thành phần dân cư phức tạp sinh sống. Nhà tôi rất nghèo, tài sản không có gì ngoài chiếc giường nằm và một cái bàn bằng gỗ. Mẹ tôi thỉnh thoảng được bà ngoại tôi cho miếng thịt nhỏ nấu cháo ăn để có sữa cho tôi bú, còn không thì toàn phải ăn rau độn.
Được vài tháng tuổi, tôi đột nhiên bị mắc bệnh viêm màng não cấp tính do dùng phải phấn rôm giả. “Đại dịch phấn rôm giả” năm 1981 đã cướp đi hàng ngàn sinh mạng của những đứa trẻ cùng lứa tuổi với tôi. Thời gian đó, bệnh viện Nhi Đồng đông nghịt bệnh nhân, hàng trăm đứa trẻ nằm la liệt, tiếng khóc vang lên như xé lòng. mẹ ôm tôi chạy khắp các phòng bệnh với hi vọng có cơ hội cứu chữa cho đứa con đang thoi thóp thở trên tay. Nhưng đi đến đâu mẹ tôi cũng chỉ nhận được một câu trả lời: “Con chị không còn cơ hội sống sót, mà cho dù có sống cũng bị di chứng thần kinh”. Các bác sĩ khuyên mẹ tôi hãy chấp nhận sự thật, và hầu như không hề đoái hoài gì đến tôi, việc chữa trị chỉ là… cho có.
Tuy nhiên, bằng trái tim của một người mẹ, mẹ vẫn tin rằng tôi sẽ được bình an. Mẹ vẫn chăm sóc tôi kĩ lưỡng, vẫn cho tôi bú, vẫn giỗ cho tôi từng giấc ngủ. Và trong khi tử thần vẫn tiếp tục cướp đi hàng trăm sinh mạng của những đứa trẻ khác thì tôi đã may mắn sống sót… có lẽ là bằng tình thương của mẹ. Một thời gian sau, công an đến gõ cửa nhà tôi rồi chìa ra tờ giấy báo tử với cái tên Trần Đăng Khoa do bệnh viện gởi về phường từ trước, bởi vì bác sĩ nghĩ rằng chắc chắn tôi sẽ chết. Công an muốn xác nhận thông tin về cái chết của tôi nhưng họ đã ngỡ ngàng khi thấy tôi còn sống, khỏe mạnh và hồng hào trong vòng tay của mẹ. Đến tận bây giờ tôi vẫn tin rằng, tình thương, niềm tin và sức sống của mẹ truyền vào tôi qua dòng sữa ngọt ngào chính là phương thuốc kì diệu đã giúp tôi thoát khỏi lưỡi hái tử thần trong những ngày đầu đời ấy.
Nhưng rồi cuộc sống gia đình tôi ngày càng gặp nhiều khó khăn khiến cho đời sống gia đình thêm căng thẳng. Ba mẹ tôi nhiều lần xung đột với nhau. Thậm chí có lần, mẹ tôi tưởng chừng như đã mất hết niềm tin vào cuộc sống. Bế tắc và khủng hoảng, mẹ bồng tôi lên tầng thượng khu chung cư nghèo toan nhảy xuống tự vẫn cùng với tôi. Nhưng khi nhìn tôi cựa quậy khóc trên tay, mẹ sực tỉnh ngộ rồi tự nhủ với lòng rằng: “Mình không có quyền cướp đi sinh mạng của con mình, biết đâu sau này con mình lớn lên sẽ trở thành một người có thể tạo nên những khác biệt tích cực cho đời này”. Mẹ quyết định dù thế nào đi nữa thì mẹ vẫn sẽ phải tiếp tục sống để nuôi tôi khôn lớn thành người. Từ bỏ ý định tự tử, cả đêm hôm đó mẹ ôm tôi ngồi trên tầng thượng khu chung cư, hai chân buông xuống phía dưới lan can và bình minh đến.
Sau này, khi nghe mẹ kể lại những chuyện ấy, tôi vẫn thường tự hỏi mình: “Tại sao trong cùng một đại dịch hàng ngàn đứa trẻ khác đã chết nhưng tôi lại được sống? Tại sao trong lúc mẹ tôi tuyệt vọng cùng cực đến nỗi muốn tự tử lại lựa chọn tiếp tục cuộc sống để tôi được sống? Và… “Tại sao tôi sống?”
SỐNG – Có lẽ đó là điều mà nhiều người quan tâm nhất, vì nói cho cùng, thì đó là điểm chung lớn nhất của con người chúng ta. Nhưng đối với mỗi người, SỐNG có một ý nghĩa khác nhau. Và mỗi người cũng có những mối quan tâm khác nhau về cuộc sống. Tuy nhiên, đa phần những mối quan tâm đó có thể được xếp vào hai loại chính:
Loại “Thế Nào?” với những câu hỏi như là: “Tôi nên sống như thế nào?”, “Tôi phải làm thế nào để hạnh phúc hơn?”, “Tôi phải làm thế nào để thành công hơn?”,…
Loại “Điều Gì?” với những câu hỏi như là: “Tôi muốn điều gì trong cuộc sống này?”, “Tôi cần điều gì trong cuộc sống?”, “Tôi phải có những điều gì?”, “Tôi phải hy sinh những điều gì?”, “Tôi phải làm được những điều gì?”,…
Và rồi, chúng ta cứ mãi đi tìm những câu trả lời cho những câu hỏi đó trong cả cuộc đời. Tôi cũng đã từng như thế, bởi vì tôi tin rằng mỗi câu hỏi phải được trả lời một cách riêng lẻ. Nhưng rồi đến một ngày, tôi bất chợt nhận ra một điều rằng, có một câu hỏi mà nếu tôi tìm ra được câu trả lời, thì việc tìm câu trả lời cho những câu hỏi khác không còn quá khó khăn nữa.
Câu hỏi ấy chính là: “Tại sao tôi sống dù biết rằng rốt cuộc mình cũng sẽ rời bỏ cuộc đời này?”
Đối với tôi, câu trả lời là: “Tôi sống để tạo nên những khác biệt tích cực cho bản thân tôi, cho gia đình, cho bạn bè và cho xã hội.”
Với câu trả lời ấy, tôi sống từng ngày biết rằng tại sao mình sống, biết rằng mình đang đi đâu về đâu, biết rằng cuộc sống của tôi thật sự là một hành trình cho dù hành trình ấy có cùng điểm xuất phát và điểm đến, cũng như biết rằng ngày tôi rời khỏi cuộc đời này tôi sẽ có thể mỉm cười vì những khác biệt tích cực mình đã tạo ra cho dù là nhỏ nhoi đi nữa.
Còn bạn thì sao? Đã có bao giờ bạn tự hỏi: “Tại sao tôi sống?”, và bắt đầu tìm kiếm cho mình câu trả lời? Tôi cho rằng, dù bạn là ai thì mỗi chúng ta được sinh ra trên đời đều vì một ý nghĩa nào đó. Việc bạn đã sinh ra như thế nào, trong hoàn cảnh ra sao không quan trọng bằng việc bạn đang sống như thế nào. Cho nên, bạn chỉ cần đơn giản nhớ một điều rằng, chỉ có mình bạn có thể tìm thấy câu trả lời cho bản thân mình bởi vì câu trả lời ấy là câu trả lời cho riêng bạn và cho chính cuộc đời của bạn chứ không phải ai khác.
{lang: 'vi'}
- Nếu bạn cảm thấy bài viết này ý nghĩa, hãy chia sẻ lại bài viết này với bạn bè hoặc người thân của bạn ngay bây giờ:
- Email
- Print
- Facebook
Bài liên quan
- Tự truyện Diễn giả Trần Đăng Khoa – Phần 8 – Hướng về Tổ Quốc
- Tự truyện Diễn giả Trần Đăng Khoa – Phần 7 – Không từ bỏ mơ ước
- Tự truyện Diễn giả Trần Đăng Khoa – Phần 6 – Sống vì ước mơ của mình
- Tự truyện Diễn giả Trần Đăng Khoa – Phần 4 – Mơ ước
- Tự truyện Diễn giả Trần Đăng Khoa – Phần 3 – Vượt lên chính mình
Tất cả nội dung ở đây đều được bảo vệ bản quyền. Nếu bạn muốn sử dụng lại tại trang cá nhân của bạn, vui lòng ghi rõ nguồn và đặt liên kết cụ thể đến nguồn. Xin cảm ơn.
Đề nghị anh Khoa xuất bản tự truyện Trần Đăng Khoa. Tự truyện của anh sẽ mang lại nét tích cực cho mọi người
Cảm ơn em. TGM sẽ sớm xuất bản phiên bản dài của Tự truyện Diễn giả Trần Đăng Khoa. Đây chỉ mới là phiên bản ngắn gọn. Phiên bản dài còn chi tiết và sâu sắc hơn nữa.
e ung ho 2 tay!!!!!!!!!!!
Em phải Sống dù cho cuộc đời này có hàng trăm ngàn nghịch lý như nó vẫn diễn ra. Em đang được Sống và sẽ Sống Hết Mình :X:X:X Cám ơn anh :X
cảm độn quá, em không biết là anh Khoa có một quá kứ như vậy .
Anh sông được có lẽ là do tình thương của mẹ ,và cũng có thể cuộc sống thấy không thể cướp đi cuộc sống của một đứa trẻ mà bây giờ đã làm thay đổi bao nhiều con người .
em là người đang trên đường tìm kiếm thành công.những thông tin trên sách,wed do anh khoa biên soạn rất hữu ích cho em
em xin chúc anh Khoa luôn mạnh khỏe và giúp nhiều người thành công hơn nữa
em xin cảm ơn anh cùng cộng sự rất nhiều
Khi đọc bài viết của anh em nhớ lại nhiều khi em cũng không hiểu tại sao mình lại như thế này hay như thế khác. Em nhận ra rằng mình không thông minh như nhiều bạn cùng trang lứa, và em cũng rất lười trong việc học tập nên kết quả của en chưa cao. Cũng có thể do em chưa thực sự tự tin vào bản thân, tự tin vào việc mình có thể hoàn thành xuất sắc công việc của mình, nên tâm lý buông xuôi mọi thứ: “đến đâu thì đến, rồi việc gì cũng có bố mẹ lo rồi”. Và giờ … Em nghĩ mình cũng đã lơn theo thời gian, cũng đã xác định mục tiêu của mình rõ rằng hơn là phải “học” TỰ MÌNH SẼ QUYẾT ĐỊNH CUỘC SỐNG CỦA MÌNH. BỐ MẸ SẼ LUÔN BÊN CẠNH ỦNG HỘ MÌNH, NHƯNG MÌNH KHÔNG THỂ DỰA DẪM BỐ MẸ MÃI ĐƯỢC.
NĂM MỚI EM CHÚC ANH VÀ TẤT CẢ CÁC BẠN SẼ THÀNH CÔNG HƠ NTRONG SỰ NGHIỆP CỦA MÌNH VÀ HÃY CHIA SẺ CÙNG NHAU, CÙNG NHAU RÚT KINH NGHIỆM.
HAPPY NEW YEAR!
mỗ người ai cũng có những qua khứ , kĩ niệm và tuổi thơ để nhớ .. có khi buồn , có khi vui .. những đó là những lĩ niệm về một thời mà nó có thể theo ta đền hết cuộc đời …
đễ mỗi khi nhớ tại ta thầm mỉm cười , hay tiêc nuỗi .. rồi biết rằng mình đang sống và đã sống như thế nào? sống ra sao ?… khóc cũng phải sống , mà cười cũng phải sống ..thì tại sao ta không sống cho thật ý nghía …
chúc anh một năm mời hạnh phúc và tha thanh công ..
cảm ơn anh vì tất ca
mình cảm ơn khoa rất nhiều. Nhân dịp năm mới Tân Mão xin gửi tới Khoa và gia đình lời chúc mừng năm mới. An Khang Thịnh Vượng
7/7/1981 :ngày sinh đẹp và đặc biệt, và bạn cũng thật đặc biệt, những trải nghiệm của cuộc đời bạn làm tôi xúc động và khâm phục, tình yêu thương cao cả của người mẹ, hoàn cảnh gia đình, tất cả những điều đó tạo nên một Trần Đăng Khoa đặc biệt. Cám ơn những gì bạn mang lại cho các bạn trẻ Việt Nam.
Cám ơn bạn vì những ebook bạn đã tặng cho tôi, đó là những món quà tinh thần vô cùng quý giá, và cả những dòng tự truyện này nữa. cám ơn vì tất cả
Em viết dòng này để muốn nói rằng em đã đọc những bài viết của anh và vì em muốn cám ơn anh!
bai viet rat hay va bo ich
xin chao dang khoa ! doc duoc chia se cua khoa minh that hanh phuc. vi biat khoa la cua cong dong.. chuc khoa suc khoe va hanh phuc . cam dong lam khi co mot nguoi nhu khoa . khoa xung la mot hat giong huu ich cua nhan loai. minh chuc khoa thanh cong thanh cong trong uoc muon cua minh. du hom nay khoa van la nguoi dau tien cua the ky 21 minh xem khoa nhu 1 ky quan cua nhan loai o the ky 21. khoa chinh la dau tau dang vuong minh va tan tinh lai tat ca trang thai cua con nguoi de dua ho ve huong thu trong chinh ho bang hanh phuc tu tich cuc . nho chia se cung minh nua nhe . minh di ha noi se den quan truong de gap khoa .
Anh Khoa ơi, Đúng là việc mình sinh ra như thế nào, trong hoàn cảnh ra sao không quan trọng bằng việc mình đang sống như thế nào anh ạ. Chuẩn quá…
anh khoa à em đọc xong em cũng rất cảm động và em cũng mong rằng sau này anh sẽ xuất bản ra nhiều truyện cho0 mọi người cùng đọc nhé
Bài viết thật ý nghĩa! Cảm ơn anh Khoa rất nhiều! Chúng ta không quan tâm chúng ta sinh ra ở đâu và sinh ra trong hoàn cảnh nào, chúng ta chỉ nên quan tâm chúng ta đang sống như thế nào. Thật tuyệt vời! Qua câu truyện của anh em cảm nhận được sự gần gũi của anh với mọi người, đồng thời nó cũng là một câu truyện có đính kèm thêm những bài học kinh nghiệm sống quý giá, rất đáng kính trọng và noi theo. Cuộc sống là tuyệt diệu! Chúc anh chị và gia đình Vươn Tới Thành Công năm mới sẽ gặt hái được nhiều hơn nữa những Hạnh Phúc để Thành Công!
Cám ơn những bài viết của bạn, đầu năm mới thân chúc bạn và gia đình đạt được những gì mà mọi người đã chúc cho bạn
cam on ban da gui cho toi loi chuc dau nam ” vua du ” .
loi chuc ay se giup toi vung tin vao cuoc song trong nam nay . va cung giup toi suy ngam duoc cach song cua minh !
Doc nhung cau chuyen cua anh viet luc nao toi cung thay am long hon vi biet rang minh cung sa song tot va se co de tot hon nhu anh da khuyen .
Chúc anh một năm mới thành công và tràn đầy hạnh phúc. Cảm ơn anh vì những chia sẻ chân thành với độc giả.
Anh Khoa thân mến!
Không phải ai sinh ra cũng có niềm tin trong cuộc sống bởi cuộc sống là muôn vàn khó khăn. Không phải ai cũng có đủ bản lĩnh để vượt qua mọi khó khăn đó. Đọc những bài viết của anh, em như được tiếp thêm niềm tin và sức mạnh để cố gắng hơn nữa. Cảm ơn anh rất nhiều. Chúc anh có thật nhiều sức khỏe và có nhiều bài viết hay hơn nữa cho độc giả cả nước.
bạn đã cho tôi niềm tin trong cuộc sống tôi sẽ sống tích cực để được thành công trên đường đời rất cám ơn. Hy vọng rằng ngày thành công sẽ ko xa
Em cam on anh nhieu vi nhung cuon sach anh dich va nhung tam su trai nghiem cuoc song cua anh. em hy vong se duoc gap anh!
Nam moi em chuc anh dat duoc muc dich cuoc song cua minh!
Cám ơn tập tự truyện của anh Khoa rất nhiều. Rất hay! Nhưng làm sao để thật nhiểu, thật nhiều người nữa đọc được nó, đặc biệt là giới trẻ. Được như vậy thì công của anh rất lớn!
H RẤT XÚC ĐỘNG KHI ĐỌC CÂU CHUYỆN.VÀ CŨNG NHƯ BO NGƯỚI KHÁC H ĐANG ĐI TÌM CUỘC SỐNG RI6NG MÌNH VỚI KHÁT VỌNG TUỔI TRẺ.
VÀ MONG MUỐN MÌNH DŨNG CẢM HƠN ĐỂ CHIẾN THẮNG CĂN BỆNH MÀ H ĐANG MANG TRONG NGƯỜI ĐÃ 6 NĂM NAY.
CHÚNG TA HÃY LÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN,HÃY TÂM SỰ HẾT MINH, HÃY CHIA SẼ HẾT MÌNH NHƯ KHÔNG CÒN CÓ NGÀY MAI.
Câu chuyện của anh thật là ý nghĩa, có những lúc trên đường đời vấp ngã em đã từng nghĩ, mình sống để làm gì và cuộc sống chẳng có ý nghĩa gì cả. Nhưng em chợt nhớ tới một câu nói: thượng đế không sinh ra những thứ vô dụng. và giờ đọc được câu chuyện của anh và lời chúc tết của anh đó là một động lực rất lớn đối với em. Cảm ơn anh nhiều lắm.
Đọc xong bài viết của anh, em thấy mình cần phải cố gắng nhiều hơn nữa. E cảm ơn anh Khoa nhiều ạ. E chúc anh luôn mạnh khỏe và hạnh phúc ạ.
Em từng đọc nhiều cuốn sách dạy làm người, có cả cuốn dich của anh KHoa. Nhưng thật sự, để thay đổi cuộc đời mình, em đã cố gắng nhưng vẫn chưa thay đổi được. Có khi là để cho số phận dẫn đường.
Để cho số phận quyết định hay do mình quyết định là do mình lựa chọn :)
Anh khoa nói rất đúng “Để cho số phận quyết định hay do mình quyết định là do mình lựa chọn”
Hay quá Anh Khoa ơi. Một liều thuốc hiệu quả cho tinh thần đây. Cám ơn anh đã chia sẽ. Hãy xuất bản nhanh anh nhé, em sẽ ủng hộ ngay.
Chào anh Trần Đăng Khoa
Trước hết em xin chân thành cảm ơn về những ebook mà anh đã gửi cũng như lời chúc đầy ý nghĩa trong xuân tân mão. Trang tự truyện của anh lại thêm một lấn nữa đem đến cho em nhiều suy nghĩ, nhiều trăn trở về sự sống, về cách sống trong đời. Sự sống vô cùng quý giá nhưng cách ta sống còn đáng lưu tâm hơn gấp bội. Hãy để ta tồn tại cả trong linh hồn và thể xác. Chúc anh sẽ có một năm mới với những thử thách và sự chinh phục mới. Chúc anh thật nhiều Hạnh phúc để thành coongnhuw điều anh mong mỏi ở tất cả mọi người.
Rất khâm phục những gì Khoa đang có, mình đang loay hoay đi tìm câu trả lời cho sứ mệnh cuộc đời mình là gì mong rằng Khoa có thể hỗ trợ thêm.
Chị có thể tìm đọc thêm quyển sách Làm Chủ Tư Duy, Thay Đổi Vận Mệnh hoặc Những Bước Đơn Giản Đến Ước Mơ :)
cao nguyen mua xuan khi hau van con du am cua dong qua nen hoi lanh nhung doc tu tuyen tran dang khoa minh lanh thanh nong rang khap the than . khoa a ! tai vi minh da doc loi chia se cua ban bang nhip dap mach mau cua minh do noi dung tu chuyen cua khoa loi cuon , nen tu truyen cua khoa lam cho mach nau minh hoat dong co toc do. ten cua minh la hien. sn 1974 .phonui.dh74@yahoo.com
Minh duoc biet khoa qua con trai cua minh. chau nam nay hoc lop 8 . vao buoi chieu hom do chau bao ? me oi con voi me di nha sach mua sach cho con. minh hoi sach gi no bao bo sung cho viec hoc cua con thoi me. toi lai hoi sach gi vay ! me oi ! sach toi tai gioi ban cung the. cua tran dang khoa sach moi kho tim mua lam me oi. o gia lai minh chac gi da co . the la toi di ngay vi rat vui con trai rat quan tam toi viec hoc. di tim 3 nha sach moi con duoc 1 cuon duy nhat. con sach cung cua tran dang khoa . lam chu tu duy de thay doi van menh. toi to mo ngoi tren o to doc luon . ngo dau cuon sach nay la van nang thien duong vuot dinh menh. roi toi ve nha vao ngay may vao trang tran dang khoa ngay. ten : bui thi dieu hien sn 1974, email : phonui.dh74@yahoo.com . nho hoi am minh nhe. tu nay minh danh thoi gian cho khoa nhieu . du minh rat ban.
Cám ơn sự ủng hộ của chị rất nhiều :)
Em chào anh Khoa!
Đọc tới đây, em càng tin rằng mình đã, đang, và sẽ “gặp” anh!
Chúc anh và TGM ngày một thành công!
Em vẫn luôn dõi theo và ủng hộ TGM.
Em rất thix anh! Hi vong có thể share và nhận được những truyên đạt kinh nghiệm quý báu từ anh!
bai viet cua anh chia se that y nghia. em rat cam on anh
theo em nghi minh song vi bo me va nhung nguoi than yeu cua e. va dac biet la uoc mo cua e. theo e chi don gian la vay
Bài viết rất cảm động. Tôi rất ủng hộ một thái độ sống tích cực như vậy và cũng hy vọng rằng ngày càng có nhiều sự khác biệt trong chính những những người trẻ chúng ta. Chúc cho mỗi chúng ta đều thành công!
CAM ON ANH DA DOC THU CUA EM! EM DA TAI DUOC 2 CUON SACH ANH TANG EM, NO RAT HAY . EM RAT VUI DUOC LAM QUEN CUNG ANH!
Khi đọc bài viết này là em đang đứng trước ngả đường của rất nhiều sự lựa chọn. Em đã tưởng mình phải nổ tung đầu vì gia đình em, cụ thể là bố em. Thậm chí có lúc em bực đến mức tự hỏi sao mình không phải là ai đó khác để đỡ phải chịu đựng điều này?
Thế nhưng, cuối cùng thì, tại sao em lại là em? Tại sao em lại sống? Tất cả những hỗn độn này rốt cục có mang ý nghĩa nào đó hay không? Em nghĩ, việc em cần làm bây giờ chẳng phải là ngồi tự thương cho bản thân mình nữa, mà phải cố gắng vượt qua nó.
Số phận là do chính mình định đoạt.
Cám ơn anh Khoa.
Em yêu anh. :* (yêu một cách trong sáng nhé)
Chúc anh và gia đình luôn vui khỏe.
Cảm ơn em.
em cũng nghĩ nếu như sống mà không có mục đích, mơ ước thì cuộc sống chẳng có nghĩa, cứ từ ngày này qua ngày khác như một vật thể lạ ăn không ngồi rồi thì chán lắm
Rt vui được là bạn của A! Chúc A luôn tìm thấy những điều mình mơ ước và cùng chia sẻ những mơ ước ấy cho mọi người!
Đọc tự truyện của anh em thật cảm động và khâm phục anh. Anh đã tìm được ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Em thấy anh thật tự tin và nghị lực. Năm nay em đã 25 tuổi nhưng cứ mãi loay hoay với cuộc sống của mình. Em không biết mình đang sống để làm gì, em đã để cảm xúc chi phối quá nhiều trong cuộc sống. Em hơi thiếu tự tin về mình và phải chăng điều đó đã cản trở ước mơ cũng như hành động của em. A có thể giúp em tự tin hơn được không? Cam ơn anh rất nhiều! A là người bạn online ma em thấy phục và rất quy.
Cám ơn em đã tin tưởng. Nếu em cảm thấy thực sự cần phải làm gì đó thật khác biệt cho cuộc sống của mình, em có thể cân nhắc để đến với các khóa học của TGM để anh có thể giúp em, vì như vậy sẽ hữu ích hơn vài lời chia sẻ ngắn gọn của anh ở đây. Em có thể tham khảo thông tin trên trang web này: http://www.toitaigioi.com
Cảm ơn những chia sẽ của anh Khoa nhiều lắm, cuộc đời anh có những lúc thăng trầm như vậy mà giờ đây anh là một người hạnh phúc và không ngừng mang hạnh phúc đến cho mọi người, Em cũng sẽ quyết tâm trở thành một người thành công như anh.
Chú Khoa ơi! Con cảm ơn chú vì đã gửi email chúc mừng năm mới cho con.
Bây giờ con đang mệt nhoài và cảm thấy thật chông chênh trên con đường học tập. Sang kì II con đã cố gắng nghiên cứu sách Tôi tài giỏi và đã cố gắng áp dụng mọi phương pháp nhưng thật sự con không thể làm quen được. Lúc vừa đặt quyển sách xuống con cảm thấy thật hưng phấn và sẵn sàng đương đầu với mọi thử thách nhưng sau đó một ngày là những áp lực lại quay trở về từ bạn bè, từ những núi bài tập ngất ngưởng, áp lực vì không đủ thời gian hay do con không biết sắp xếp mọi thứ. Con học không tệ nhưng con bị làm sao ấy. Hay tại vì con đã mất căn bản quá nhiều, con không có phương pháp học tốt và con không thể kiên định. Con ý thức được bản thân mình đó ngưng con không biết phải bắt đầu từ chỗ nào mà chỉ còn hai tháng rưỡi nữa là thi rồi mà tuần này con kiểm tra năm môn. Hôm nay, con kiểm tra tin học thật là ý ẹ, con tệ quá phải không?
Cám ơn em đã chia sẻ. Anh mới 29 thôi nên em có thể gọi bằng anh cũng được. Em ý thức được tình trạng của bản thân là tốt, vì nhờ đó em có thể lựa chọn hành động dứt khoát hơn nữa để cải thiện tình hình. Thực ra ai cũng cảm thấy bị áp lực khi làm chưa tốt công việc của mình, cho nên em hoàn toàn có thể bắt đầu lại mọi thứ bằng việc áp dụng cách phân loại ưu tiên công việc đã hướng dẫn chi tiết trong quyển sách để lấy lại cân bằng. Và từ đó em có thể tập trung vào việc học tốt hơn.
Chúc em thi tốt!
Cám ơn anh rất nhiều !Đúng là chúng ta luôn đi tìm câu trả lời cho câu hỏi “Tại sao tôi sống ?” .Chúc anh mọi sự tốt lành !
Dù không quen nhưng em sẽ sửa cách xưng hô nhưng anh Khoa không biết được đâu, hôm nay em vừa làm bài kiểm tra chung ba môn xong. Chưa chi em đã thấy trước được số phận của mình rồi. Mọi chuyện không đơn giản như việc ta làm theo một cuốn sách. Mà mỗi người là một vấn đề rất khác nhau và nó khá phức tạp. Không phải em suy nghĩ tiêu cực đâu nhưng sự thực là em nhận thấy một điều rằng em không thể cố hơn được nữa. Từ một người mới bắt đầu đi leo dốc thì sẽ đỡ hơn là một người tuột dốc rồi mới leo lên lại.Diễn đạt sao cho anh hiểu nhỉ? Mỗi người có một hoàn cảnh khác nhau, đâu phải ai cũng đủ điều kiện. Ý em là nhà em ở xa trường 15 km, em đang ở trọ nhưng vì nhà em chỉ có hai mẹ con nên em đã đi về bằng xe buýt, em không đi học thêm như các bạn ngay từ đầu nên vô học là em đã bị vấp. Anh có biết được giáo viên họ thiên vị học sinh như thế nào không? Thật sự thì họ hầu như không quan tâm đến những học sinh không đi học thêm họ, chỉ hay gọi những ai nổi bật thôi. Đi học thêm thì làm kiểm tra tốt, biết được kiến thức mới.Họ thật sự không hiểu. Trạng thái này chắc giống rất nhiều người mà anh đã gặp nhỉ. Em khá bất mãn với nền giáo dục hiện tại. Có rất nhiều bạn cũng giống như em vậy. Đơn giản các bạn ấy chỉ muốn có một nền giáo dục công bằng không phân biệt. Đâu phải ai cũng có điều kiện để tham gia khóa học Tôi tài giỏi. Có thể trong lòng họ rất khao khát đạt được điều gì đó nhưng chính bản thân những con người đó không biết phải bắt đầu từ đâu. Những ai tham gia Tôi tài giỏi hầu hết đều là người thành phố chứ ở những vùng nông thôn thì nào có ai biết đến những điều đó. Hoặc có thể các anh chị sẽ đến những nơi đặc biệt. Em có gay gắt quá không nhỉ? Nhưng từ nhận thức đến hành động là một khoảng cách lớn. Phải có tác nhân xúc tác cho quá trình hoàn thiện với lại phải xét xem hoàn cảnh chứ. Đâu phải cứ nói là làm được ngay. Ở nước khác có thể nhưng đây là Việt Nam mà. Vẫn còn nhiều bất cập lắm. Thật ra có những bố mẹ còn bảo con nghỉ học đi vì thấy việc học chẳng mang lại lợi ích gì hết. Đâu phải những trường hợp muốn bức phá vượt lên thì các bậc phụ huynh đều ủng hộ và thương yêu như mẹ của anh hay của chú Adam Khoo đâu. Có những người thấy con không học thì quát lên bảo chúng đi học đi nhưng thật ra chẳng hiểu chúng đang học cái gì. Thấy con học dở hơn bạn bè thì rầy la và mang đi so sánh. Suốt ngày nghĩ đến việc chống đối ba mẹ đã đủ rồi còn thời gian đâu mà học nữa. Vậy thì còn tài giỏi ở đâu được nữa chứ. Em muốn tham gia Tôi tài giỏi thì chị em đã bảo không tự làm được sao mà phải đến đó. Có nghĩa là vẫn có nhiều người chưa bị thuyết phục. Bên cạnh đó em đâu có thời gian và điều kiện. Không phải vì khó khăn mà là vì mẹ em chẳng bao giờ nghĩ đến những chuyện như thế. Dù có thức đêm thức hôm học cũng không thể bù đắp lại được lượng kiến thức mà em đã đánh mất từ học kì một đến giờ. Tụi em học đến mười ba môn lận, rồi còn việc nhà cửa. Nói chung là một đống những thứ rất lộn xộn. Thật ra em dang buồn lắm lắm luôn. Em không muốn cứ mãi thế này đâu. Cứ luẩn quẩn hoài câu hỏi: Mình phải làm như thế nào? Em chỉ muốn học giỏi nhất lớp, muốn nhiều thứ khác nhưng vẫn chưa biết phải làm thế nào? Nói thì lúc nào cũng dễ hơn làm.
Cám ơn em đã chia sẻ. Chắc trong lòng em cũng cảm thấy mình đã đi quá sâu vào việc phân tích vấn đề để rồi bị những vấn đề đó quấn lấy tâm trí và rồi cảm thấy chẳng thể nào bước đi tiếp được. Anh nghĩ rằng nhìn nhận vấn đề là tốt. Bên cạnh đó, nếu em chỉ nhìn vào những vật cản, có thể em sẽ chẳng có động lực để làm gì nữa.
Học cách chịu trách nhiệm cho mọi chuyện xảy ra trong cuộc sống của mình là bước đầu tiên để có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Bởi vì nếu lỗi luôn nằm ở người khác thì có lẽ chúng ta không thể làm gì hơn cho cuộc sống của mình. Nếu lỗi nẳm ở chúng ta, chúng ta có thể lựa chọn sửa chữa nó.
Em có thể tham khảo 2 bài viết dưới đây để tìm cho mình một hướng đi khác hơn:
http://www.trandangkhoa.com/khac-biet-cach-suy-nghi-nguoi-thanh-cong-ke-that-bai/
http://www.trandangkhoa.com/thanh-cong-khong-den-de-dang/
Chúc em mạnh mẽ!
Đọc tự truyện của anh em thấy mình vẫn còn quá hạnh phúc. Có lẽ em đã lãng phí cuộc sống của mình quá nhiều. Cám ơn anh vì những gì anh viế rất có ích.
mình vào mục kết bạn mà bị lỗi, nên không thể làm được các buớc tiếp theo. hãy chỉ giúp mình với….
Anh vừa kiểm tra, mọi thứ vẫn bình thường. Em thử lại nhé! Cám ơn em.
cháu rất hâm mộ chú!
đọc bài viết của anh, em thấy mình vẫn còn khá hạnh phúc, nhưng thực sự em vẫn chưa thể chấp nhận là em vẫn còn hạnh phúc.
Chào anh Khoa, em là cử nhân Tôi Tài Giỏi Thanh Niên đã được anh dẫn dắt trong suốt ba ngày 11-13/2/11.Em đã đọc một phần tự truyện của anh và thật sự em rất muốn sống.Em thấy mình đã lãng phí quá nhiều thời gian,đánh mất nhiều tình cảm từ gia đình, bạn bè, cộng đồng mà đáng lẽ em được nhận.Và em cảm ơn khóa học TTG, cảm ơn cuộc sống cho em thấy những gì mình đng có,lởi cảm ơn lớn lao nhất dành cho anh Đăng Khoa đã giúp em thấy được bản thân mình, tự nhìn lại chính mình.Em mong sẽ được cầm một trong những cuốn tự truyện sớm nhất của anh.
Cám ơn những lời chia sẻ của em. Tự truyện sẽ ra mắt trong thời gian tới.
Chúc em đạt được nhiều thành công trong cuộc sống! :)
Chào anh Khoa! em là Thảo. tự nhiên nhiều khi em thấy buồn và mất phương hướng trong cuộc sống dù thực tế em tự thấy mình đã hạnh phúc hơn rất nhiều người rồi! Thật khó để vững tay chèo con thuyền cuộc đời mình đến bến bờ bình yên khi phải đối mặt với hàng ngàn con sóng bất ngờ ập đến anh ha!!!
Đã lâu tôi cũng được biết thông tin về Khoa.
Nay tôi trực tiếp đọc các bài của Khoa, tuy tôi mới đọc 2 bài và thực sự tâm đắc, ước mong mình có thể học hỏi áp dụng cho chính minh cũng như truyền tài vào việc giáo dục đứa con gái yêu của mình.
Nghe anh trò chuyện trên TV tôi rất phục anh,nhất là sự phân tích tâm lý thật xâu sắc và đúng đắn.Tôi đã lớn tuổi rồi nhưng trong cuộc sống vẫn hay đánh lừa mình bằng những lý lẽ ngụy biện mổi khi thất bại,mặc dù trong tận đáy lòng vẫn thấy mình có những thiếu sót cần phải khắc phục.
Cảm ơn TĐK đã giúp tôi mạnh dạn nhận ra những yếu kém của mình để khắc phục và có niềm tin cho tương lai thành công.
Chào anh. Tôi rất khâm phục sự thẳng thắn dám nhìn nhận những điếm còn chưa mạnh ở bản thân của anh. Tôi tin rằng, với tinh đó anh sẽ nhanh chóng vượt qua chính mình. Những người thật sự tài giỏi luôn luôn là những người sẵn sàng mở lòng mình ra để học hỏi thêm. Tôi cũng phải học từ anh thêm nữa tinh thần này. Cảm ơn anh.
em có một lời đề nghị này thôi là anh hãy xuất bản những cuốn sách hay truyện có tên anh nhé !
em hi vọng anh sẽ xuất bản ra sớm
Chào anh Khoa.em là 1 cử nhân tôi tài giỏi thanh niên 08-10/04/11.Mỗi 1 lần vào trang ” vươn tới thành công ” đọc được 1 điều gì đó bổ ích,hay nhận được mail từ gia đình Tôi tài giỏi, em đều rất chân trọng:thường xem video hay đọc cuốn tự truyện của anh vào lúc đêm khuya khi mà tất cả các bạn em trong phòng đều đi ngủ. Sở dĩ em đọc hay làm việc vào đêm khuya vì em có cảm giác tưởng tượng như :em đang ở trong chương trình “Tôi tài giỏi thanh niên” , em vẫn đang ngồi trên chiếc ghế trong công ty anh, và giọng nói đầy nhiệt huyết của anh Khoa đang chia sẻ, truyền lửa cho chúng em. Quả thực với không gian yên ả đêm khuya em cảm thấy nhữn lời chia sẻ trong”Tự truyện Diễn giả Trần Đăng Khoa” rất thấm vào con người em 1 cách khó tả, nhiều lúc em đã bật khóc, những giọt nước mắt khi em nghĩ về : bản thân mình đã sống xứng đáng chưa, ba mẹ mình nhai lưng vất vả về mình-mình đã bao giờ nói 1 tiếng cảm ơn ba mẹ mình chưa…nhưng em nhận ra 1 điều rằng mình không phải là người khổ nhất, khó khăn nhất mà còn rất rất nhiều những hoàn cảnh còn éo le hơn…vì vậy hãy hạnh với những điều mình đang có và đừng có đánh mất nó nhưng hãy nuôi dưỡng những ước mơ và mục tiêu cho riêng mình.Em cảm ơn anh Khoa đã chia sẻ rất chân tình về cuộc sống hoàn cảnh gia đình anh qua cuốn tự chuyện trên. Em hy vọng sẽ sớm được xuất bản để giúp nhiều người vượt lên chính mình.
Cám ơn em. Qua những chia sẻ trên, anh tin rằng em đã rất nỗ lực trong thời gian vừa qua. Anh chúc em ngày càng mạnh mẽ và đạt được mục tiêu của mình!
Đọc xong câu chuyện của anh Khoa khiến em xúc động. Cảm ơn những chia sẻ chân thực mà sâu sắc của anh. Em chưa bao giờ tự hỏi mình những câu hỏi của anh. Từ nay em sẽ tự hỏi bản thân mình với câu hỏi mà em rất tâm đắc: “Tại sao tôi sống dù biết rằng rốt cuộc mình cũng sẽ rời bỏ cuộc đời này?” Cảm ơn anh rất nhiều!
Chúc anh Thành công hơn nữa!!!
bai viet hay
Đây cũng như là tâm sự của chính em vậy. em đã luôn tự hỏi bản thân: tại sao tôi sống? từ khi biết em đã suýt nữa ko đc sinh ra nếu như ko có mẹ yêu thương mình, chờ mong ngày mình sinh ra đời ( em đã được đặt tên Hoài) chiến thắng chính con người mẹ, và bây giờ là lúc em phải tìm ra mục đích của sự sống này! em cảm ơn anh Khoa đã viết tự truyện của mình để mọi người cũng cảm nhận được khát vọng sống của mỗi con người thật sự trong chúng ta.
chúc anh thành công hơn nữa em hâm mộ anh lắm ^^
em sẽ sống thật xứng đáng a ạ!sau khi đọc,em thấy rằng mình thật may mắn vì có dc 1 sức khỏe tốt,có 1 gia đình k phải giàu có nhưng đầy đủ,có bố mẹ hòa thuận và đc cả nhà yêu thương đùm bọc.cảm ơn anh đã giúp em nhận ra điều này!
Cảm ơn em! Chúc em và gia đình luôn hạnh phúc.
em chào anh khoa ! bài viết của anh rất hay và bổ ích cho em và cho mọi người xung quanh
Cảm ơn em :)
Sau khi đọc xong, nghĩ lại em mới thấy cuộc đời thật ngắn ngủi! Và em bỗng tự hỏi mình rẳng nếu ngày mai ko bao giờ đến, em phải làm gì? Vì vậy, em sẽ luôn sống vì ước mơ của mình và em sẽ tạo nên sự khác biệt thật sự!! Cảm ơn anh KHoa, một người anh dũng cảm!
Chúc em thành công!
anh Khoa ơi!! Tự truyện thật cảm động, đọc xong em muốn rơi nước mắt. Em nhớ mẹ quá. Bây giờ em chỉ ước gì mình được nằm trong vòng tay mẹ. Em sẽ sống thật tốt để không phụ lòng mẹ và những người thân xung quanh mình. Em cảm ơn anh rất nhiều. Chúc anh và gia đình luôn khỏe!
Cảm ơn em nhiều. Chúc em và gia đình hạnh phúc!
rất khâm phục anh!!!! mong rằng anh sẽ cho xuất bản ra nhiều cuốn sách có ích hơn nữa cho chúng em thêm nhiều động lực hơn để sẵn sàng vào đời!
Cảm ơn em!
Rất mong trong thời gian sớm nhất sẽ được cầm trên tay cuốn tự truyện này!
Cảm ơn bạn!
“Nếu cuộc đời này đáng sống, thì cũng đáng được ghi lại”
Chào anh Khoa
Tuy em chỉ mới đọc phần 1 của tự truyện của anh nhưng em thật sự xúc động và ngưỡng mộ anh. Tuy em vừa mới trở thành cử nhân Tôi tài giỏi 11-13/11/2011 gần đây nhưng em lại không gọi anh là”anh Trần Đăng Khoa” mà là “diện giả Trần Đăng Khoa”, em gọi anh là “diễn giả” vì em cảm thấy không thân thiết với anh, nhưng giờ đây khi đọc về anh qua Blog của anh và những video về anh trên youtube em mới cảm thấy hâm phục anh và xem anh như người anh của mình. Nếu như trước khóa học TTG thì ước mơ của em là trở thành nhà thiên văn học nhưng càng về sau em lại cảm thấy ước mơ cảu em mâu thuận với giá trị sông của chình mình, vì thế em đang phân vân trong việc tìm ra mong muốn thật sự của mình, MBTI của em là INTJ và em là người có tố chất lãnh đạo. Em chưa dám dũng cảm đề thay đổi ước mơ của mình. Nhưng dù sao thi em vẫn chúc anh đạt dược ước mơ của mình và nếu có thể em muốn được giúp anh một phần nào đó.
Cảm ơn em nhiều! Chúc em thành công :-)