GÓC SUY NGẪM


Học từ quá khứ. Sống với hiện tại. Hướng về tương lai. — Diễn giả Trần Đăng Khoa / Trích sách “Sống và Khát Vọng”

Lựa chọn cảm ơn cả những người xem thường bạn

Viết vào ngày 1/12/2009 bởi Dịch giả, Tác giả và Chuyên gia đào tạo Trần Đăng Khoa. Chủ đề: *Chọn lọc, Cuộc sống, Suy ngẫm

“Cảm ơn”, đó là điều bình thường chúng ta làm trong cuộc sống khi có ai đó giúp đỡ ta, làm cho ta một điều gì đó, hay chỉ đơn giản là để thể hiện sự cảm kích của chúng ta đối với những người trân trọng và tin tưởng ta. Bởi lẽ, không có những con người như thế, chúng ta khó lòng mà vươn tới được những thành công trong cuộc sống, và họ xứng đáng nhận được lời “cảm ơn” từ chúng ta bằng cách này cách khác, dưới hình thức này hay hình thức khác.

Tuy nhiên, trên con đường vươn tới thành công của bạn. Khi bạn dám mơ ước những điều to lớn, bên cạnh rất nhiều người sẽ mến trọng bạn hơn, cũng sẽ có một số ít người chọn coi thường những mơ ước của bạn và đôi khi lấy đó làm lý do để khinh thường bạn. Họ sẽ nói với bạn những điều như là: “Đúng là nằm mơ giữa ban ngày”, “Tôi như thế này mà còn không làm được điều đó, anh nghĩ mình làm được à?”, “Vậy thì có gì là hay, ông Y, bà Z, làm hay hơn nhiều”,… Đó cũng là kinh nghiệm của tôi. Khi tôi quyết tâm từ bỏ cuộc sống đơn điệu của mình để làm một điều gì đó cho bản thân mình, gia đình mình và cho đất nước. Đã có không ít người cho rằng tôi “thùng rỗng kêu to”, cho rằng tôi “sẽ không làm được”, cho rằng tôi “nằm mơ giữa ban ngày”, cho rằng tôi thế này hay thế kia,… bởi vì một lẽ đơn giản là tôi đã dám “khác” họ. Đáng ngạc nhiên hơn, hầu hết họ chưa bao giờ gặp mặt hay trò chuyện với tôi. Họ chỉ biết tôi qua cái tên hoặc nhiều lắm là… nghe từ người khác. Một người bạn của tôi đoán rằng chắc họ làm thế chỉ để chứng tỏ mình “khác người”, “hơn người” hoặc “thông minh”, hoặc đơn giản chỉ để tự biện hộ cho mình.

Tôi không biết bạn chọn phản ứng thế nào trong hoàn cảnh đó, nhưng riêng bản thân tôi,  lúc đầu tôi đã từng cảm thấy “không thích” những con người như thế. Họ là ai mà dám tự cho mình cái quyền được xem thường và dè bỉu mơ ước của người khác? Họ là ai mà dám tự cho mình cái quyền được phán xét hay chế giễu người khác? Thậm chí, đã có lúc, tôi từng thề với lòng mình rằng: “Tôi phải thành công cho bọn họ biết mặt và không dám xem thường tôi nữa”. Và nhờ đó, tôi đã bắt đầu quyết tâm làm những điều mà người khác cho rằng “không thể”.

217261 10150223280551293 123279546292 8936608 8037716 n1 Lựa chọn cảm ơn cả những người xem thường bạn suy ngam cuoc song chon loc

Nhưng khi tôi bắt đầu đạt được những thành quả ban đầu sau bao nhiêu hy sinh và nỗ lực, tôi phát hiện ra rằng, cho dù bạn là ai thì chắc chắn cũng sẽ có một số ít người chọn không thích bạn hoặc xem thường bạn. Ngay cả tổng thống Obama của Mỹ, người gần đây được rất nhiều người trên thế giới ngưỡng mộ vì chiến dịch tranh cử có một không hai của ông, cũng như vì ông là Tổng thống Mỹ da đen đầu tiên, vậy mà vẫn có người xem thường, thậm chí lên trước công chúng hay lên mạng chửi rủa Obama chỉ vì ông không thể làm tất cả họ… hài lòng, hoặc tệ hơn chỉ vì ông… da đen.

Nói cho cùng thì “xem thường” là một suy nghĩ của… người khác, và bạn không bao giờ có thể ra lệnh cho người khác phải “xem trọng” bạn. Ngay cả khi bạn làm tất cả những điều tốt đẹp nhất trên đời này, vẫn sẽ có một vài người  tự cho phép  bản thân họ xem thường bạn. Và bạn sẽ chẳng làm được gì hơn để thay đổi suy nghĩ đó của họ. Thậm chí cho dù bạn có cố gắng làm theo ý họ, thì họ cũng sẽ cố gắng tìm ra “khuyết điểm” khác của bạn để tiếp tục tự cho phép bản thân họ xem thường bạn. Bạn chẳng thể nào sống để thỏa mãn “tiêu chuẩn” của tất cả mọi người trên đời này. Cho nên, bạn cũng chẳng việc gì phải quá lo lắng về  họ hay suy nghĩ của họ.

Quan trọng nhất là bạn biết rằng, không ai có thể xem thường mình trừ khi mình “cho phép” họ làm điều đó. Chúng  ta thường “cho phép” người khác xem thường mình bằng cách suốt ngày lo lắng, đau khổ, buồn phiền,… về việc mình “bị” xem thường. Và ngược lại, chúng ta có thể chọn “không cho phép”  mình “bị” xem thường bằng cách tập trung vào những con người và những điều tốt đẹp trong cuộc sống của mình.

Cho nên, thay vì mất thời gian “không thích” những người đó như lúc ban đầu, tôi chọn đơn giản không quan tâm đến họ.  Tôi cũng không còn nghĩ đến việc họ sai hay đúng, điều đó không quan trọng. Tôi chỉ biết họ “khác” tôi và vì thế họ chọn “không thích” tôi. Và trong cuộc sống của chính bạn, bạn cũng có thể lựa chọn như tôi nếu bạn thấy điều đó hữu ích cho bạn.

Tôi cũng phát hiện ra rằng, những con người kia và cách suy nghĩ của họ không bao giờ có thể biến tôi hay biến bạn trở thành một người tốt hơn, thành công hơn trong cuộc sống; mà chính cái cảm giác hạnh phúc tuyệt vời khi bạn có thể sống tự do, có thể cống hiến cho xã hội, có thể vươn tới những mục tiêu ý nghĩ của mình từng ngày, có thể làm được những việc mà một số người khác nghĩ rằng không thể, có thể nhận được những lời cảm ơn từ rất rất nhiều người ủng hộ và trân trọng những việc tốt bạn làm,… mới là những điều khiến bạn sống tốt hơn, thành công hơn từng ngày.

207030 10150223277191293 123279546292 8936544 5208926 n Lựa chọn cảm ơn cả những người xem thường bạn suy ngam cuoc song chon loc

Nhận ra điều đó, đã từ rất lâu tôi hoàn toàn bỏ hẳn thái độ “không thích” những người  coi thường tôi. Thay vào đó, tôi tập trung thời gian, công sức, những suy nghĩ tích cực, và những tình cảm tốt đẹp của mình cho rất nhiều người quý trọng và tin tưởng tôi cho dù tôi đã từng gặp họ hay chưa. Chính họ mới là những người tạo nên thế giới tươi đẹp mà tôi mong muốn. Chính họ mới là người góp phần vào hạnh phúc của tôi trong cuộc sống.

Và chính những người biết quý trọng nười khác, những người luôn nhìn thế giới bằng sự lạc quan tin tưởng, những người biết trải rộng lòng mình để hiểu và chấp nhận người khác, những người biết trân trọng và cảm kích những gì người khác làm cho mình,… cũng đang từng ngày làm không chỉ thế giới này tốt đẹp hơn, mà còn làm cuộc sống họ tốt đẹp hơn. Bởi lẽ, họ cũng xứng đáng để được nhận sự tin tưởng, được đối xử bằng cả tấm lòng, được trân trọng và được cảm kích.

Còn đối với những người đã từng xem thường tôi thì sao? Giờ đây, ngược lại, tôi thật sự cảm ơn họ theo đúng nghĩa của “cảm ơn” bởi vì cho dù họ chưa bao giờ mong muốn giúp tôi nhưng họ đã vô tình giúp tôi. Nếu không có họ, tôi đã không có cái động lực to lớn để bắt đầu con đường đầy chông gai thử thách nhưng  cũng đầy yêu thương hạnh phúc của mình. (chỉ có qua gian khó thử thách chúng ta mới cảm nhận được hết ý nghĩa của “yêu thương” và “hạnh phúc”). Nếu không có họ, tôi đã không có cơ hội nhận ra rằng, trên đời này còn có rất nhiều những con người tuyệt vời khác hẳn họ. Nếu không có họ, tôi đã không vô cùng yêu quý và trân trọng những người mến trọng và tin tưởng tôi. Nếu không có họ tôi đã không hiểu được rằng, tôi không bao giờ được tự cho mình cái quyền xem thường những mơ ước của người khác. Nếu không có họ, tôi đã không hiểu được rằng, tôi không bao giờ được tự cho mình cái quyền phán xét người khác. Nếu không có họ tôi đã không hiểu được tầm quan trọng của việc biết chấp nhận và tôn trọng người khác. Và vì tất cả những điều đó, tôi thật lòng cảm ơn họ.

215144 10150223278986293 123279546292 8936564 5171486 n Lựa chọn cảm ơn cả những người xem thường bạn suy ngam cuoc song chon loc

Bạn cũng thế, bạn có thể chọn căm ghét những người từng coi thường ước mơ của bạn, để rồi bạn phải sống trong thù hằn, đau khổ hay lo lắng. Bạn cũng có thể chọn cảm ơn những người đó để biến sự tiêu cực của họ thành cái tích cực của mình, để có một nguồn sức mạnh thêm vào giúp bạn vươn lên không ngừng trong cuộc sống, để chứng tỏ rằng mình có thể. Và rồi thông qua cách bạn sống và vươn lên như một người thành công, bạn có thể tự tin “không cho phép” bất kỳ ai xem thường mình nữa. Tất cả là lựa chọn của bạn.

Mong bạn hãy nhớ một điều đơn giản rằng: Cho dù bạn là ai, nếu có người chọn xem thường bạn, thì bạn cũng không thể ép hay thuyết phục họ phải thay đổi suy nghĩ của họ ngay. Nhưng ngược lại, nếu bạn không cho phép người khác xem thường bạn trong suy nghĩ của mình, thì không có bất kỳ ai có thể thật sự xem thường bạn.

Cuối cùng, tôi hy vọng bạn sẽ lựa chọn cảm ơn những người xem thường bạn để rồi thật sự yêu quý và trân trọng những người luôn ủng hộ và tin tưởng bạn.

Chúc bạn hạnh phúc để thành công!

Bài liên quan

  1. Tôi là người Việt Nam
  2. Hành trình yêu thương trên chặng đường Lê Lợi
  3. Một bí mật của những người thành công
  4. Được “lập trình” để tầm thường
  5. Những nghịch lý cuộc sống


Bạn có thể đăng lại các nội dung này tại bất kỳ đâu một cách tự do, chỉ cần bạn vui lòng giúp tôi ghi rõ nguồn và đặt liên kết cụ thể đến nguồn. Xin chân thành cảm ơn.


Chào bạn thân mến. Tôi tên là Trần Đăng Khoa. Công việc của tôi là dịch, viết sách và thường xuyên nhất là đào tạo. Tôi rất vui được làm quen với bạn. Nếu bạn để lại họ tên và địa chỉ email, tôi sẽ gởi đến bạn những món quà làm quen là ebook (có bản quyền) của những quyển sách bán chạy nhất Việt Nam do tôi dịch, và cũng sẽ liên lạc với bạn mỗi khi có chuyện gì đó thú vị cần chia sẻ với bạn. Cảm ơn bạn đã lựa chọn kết bạn với tôi.



Chia sẻ ý kiến

(Nếu được, mong bạn vui lòng chia sẻ ý kiến bằng tiếng Việt chuẩn có dấu)

(rất quan trọng)


Chia sẻ của độc giả (98)

 

  1. Trương An says:

    CÁm ơn anh rất nhiều về bài viết đầy ý nghĩa này!Thực sự là trong cuộc sống,em đã gặp không ít những lời chê bai hay đã gặp rất nhiều người coi thường mình,coi thường ý kiến của mình,coi thường những việc mình làm và lúc đó họ thực sự trở nên rất đáng ghét!Mỗi lần đưa ra ý kiến gì mà bị châm biến thực sự trong lòng thấy khó chịu lắm,có một chút bực tức trong lòng!Nhưng bây giờ có lẽ em đã biết điều chỉnh trạng thái cảm xúc của mình một cách theo chiều hướng tốt ,tức là thay vì suy nghĩ nhiều về những lời chê bai ,coi thường đó,mình có thể rút ra được một ít kinh nghiệm gì đó,nghĩ những điểm tốt về người đã không coi trọng mình quên chuyện đó nhanh chóng thì tự dưng thấy trong lòng dễ chịu và hình thành thói quen tốt để ứng phó với những tình huống tương tự,
    Nhân tiện đây em cũng xin giới thiệu cho mọi người nếu ai chưa từng đọc cuốn “Đắc Nhân Tâm”,mọi người có thể tìm đọc cuốn sách về tâm lý này giúp mình được lòng những người xung quanh thực sự cũng rất hữu ích!
    Cuối cùng xin chúc mọi người luôn luôn có được niềm vui trong cuộc sống!

  2. nguyễn ngọc nam says:

    mình đã hiểu.

  3. nguyễn ngọc nam says:

    bây giờ thì mình đã hiểu.

  4. nguyen van hoa says:

    cam on ban nhjeu lam

  5. nguyen van hoa says:

    cam on ban nhjeu lam

  6. Kien says:

    Chào anh Khoa. nếu bố em xem thường em thì em nên đối xử thế nào, cũng không quan tâm đến phải không ạ. Cảm giác của em cũng giống như anh.

    • Trần Đăng Khoa says:

      Thay vì nghĩ rằng bố xem thường em, em có thể xem đây là một thử thách cho mình và lựa chọn ngoan ngoãn hơn, đạt kết quả cao hơn trong học tập cũng như cuộc sống. Anh tin rằng không có bố mẹ nào xem thường con mình, chỉ là mỗi người sẽ có cách quan tâm và yêu thương con cái khác nhau.

  7. VŨ VĂN PHƯƠNG says:

    CÁM ƠN BẠN TRẦN ĐĂNG KHOA!!

  8. lê thiên hoàn says:

    cảm ơn anh khoa
    trước đây em thường cực có thái độ với những người tỏ ra xem thường em
    nhưng bây giờ sau khi đọc xong và nghĩ lại , thì ra những lời nói hay hành đông của họ chính là động lực cho mình
    bây giờ thì em chỉ sợ không còn được nghe thấy những điều như vậy thôi
    vì khi đó dễ sinh ra chủ quan và lười biếng mà
    hii

  9. Thao_smile says:

    những chia se chân thành của anh khiến em đọc mà có cảm giác như chính bản thân mình đang lên tiếng vậy.em rât ngưỡng mộ anh,những việc anh làm đc, những điều đó đối với 1 người luôn thất bại như em nó là phi thường anh ạ!em luôn sông trong mặc cảm vì mình ko lam đc j,nhìn mọi người mà em chỉ thấy họ đang nhìn em với 1 ánh mắt coi thường… haizz…em đã rất ao ước đc tham gia khóa học TÔI TÀI GIỎI của TGM nhưng…ko thể…hì…em tự cố gắng nhưng sao thấy hoài công quá anh ạ!! đọc những câu chuyện tùy bút của anh em thấy mình như đc tiếp thêm sức mạnh vậy… em phải đứng dậy thôi…cảm ơn anh rất nhiều…chúc anh thành công hơn nữa!^^

  10. L.H.Trang says:

    Em cám ơn bài viết của anh nhiều lắm ạ!!!
    Thực ra gần nửa tháng nay em đã sống trong một tâm trạng rất buồn bã và mệt mỏi. Những việc em đã làm và đang làm luôn bị đặt trong sự phán xét và nghi kị của những người thân( và đau buồn hơn là của những người em yêu thương, tin tưởng và cần chỗ dựa tinh thần nhất trong lúc này). Đành rằng công việc em đang làm là còn về lâu về dài, và kết quả trước mắt vẫn không nói lên được điều gì khi còn cả một chặng đường dài phía trước. Em biết khi đã quyết tâm thì ko nên bị ảnh hưởng quá nhiều bởi những ý kiến khách quan bên ngoài, chỉ cần có hoài bão và ước mơ và dám làm nữa thì nhất định sẽ thành công. Nhưng anh biết không? Mỗi khi em nói lên suy nghĩ của mình, em bộc bạch những ước mơ những dự định thì sẽ bị nói mỉa mai những lời rất mất hứngn và dù có là tinh thần thép đi nữa thì cũng phải có chút khó chịu:” Cứ mơ nhỏ thôi không lại ngã đau đấy, viển vông” Hay” Nói thì như bà thánh tướng, cứ như làm ông nọ bà kia là dễ lắm ấy” vv.
    Từ đó em gần như đóng cửa lòng mình, em bị thất vọng đến nỗi mất hứng nói chuyện trước họ, thay vào sự vui vẻ thường ngày là một em rất khác: ít nói và mất một phần tươi tắn…Em đáng ngộp thở…vùng vẫy + một chút nản nữa…
    Nhưng….Khi đọc bài viết của anh đầu óc của em đã thông thoáng hơn rất nhiều, đó là những lời khuyên vô cùng quý báu với tất cả mọi người và đặc biệt với em trong hoàn cảnh này….Em biết mình sẽ phải làm gì tiếp theo rồi anh ạ…và…chắc chắn em sẽ…CẢM ƠN HỌ…nghìn lần^^
    Hihihi!!! ^.^
    Một lần nữa CẢM ƠN ANH!!! :X:X:X:X:

  11. Vương Trường Giang says:

    Em cảm ơn anh vì đã thừa hưởng từ anh một lượng thông tin vô cùng quí. Những nghệ thuật sống mà anh chia sẻ sẽ là điểm tựa cho em trong cuộc sống, và quan trọng nhất khi mình gặp thất bại.

  12. nguyễn thị cẩm chi says:

    Cảm ơn bài viết của anh!
    Lâu nay em biết nên lựa chọn cảm ơn những người xem thường mình, nhưng em không hiểu vì sao? Điều đó khiến em khó có thể thực hiện lựa chọn đó, nếu có cũng là lời nói gượng, nhưng nhờ tất cả các lí do trên em biết mình có thể nói lời cảm ơn họ thật lòng và một cách thoải mái nhất

  13. Nguyễn Hoài Thanh Duyên says:

    Chào anh Khoa ,
    Thật sự rất cám ơn bài viết của anh. khi đọc bài viết trên thực sự em thấy có cả mình trong đó.đúng là có những khi em cảm thấy thật sự GHÉT những người chà đạp lên ước mơ của mình,cười khinh bỉ thậm chí bằng cách này cách khác dám làm và hy sinh mọi thứ của họ chỉ để thấy em thất vọng và bỏ cuộc hay đơn giản là “ĐƯỢC” nhiều người khác đứng về phía họ hơn, thay vì chọn cách sống Đẹp như một số người khác. Vâng, đúng là có những lúc trong cuộc sống chúng ta nên cảm ơn những người này vì trong vô thức họ đang giúp chúng ta nhận ra nhiều điều tốt đẹp trên cả điều tốt đẹp nhất…

    NHỮNG ĐIỆU CƯỜI

    Vẫn một niềm tin chưa bao giờ tắt
    Tự ái ơi! ngươi đâu rồi?
    Vẫn khát khao chưa bao giờ tàn lụi;
    Nhếch miệng cười, đời ĐẠP ta đau

    Đợi đấy nhé người hùng ta thức dậy!
    Chói xuyên trời! xoá đêm nâu,
    Đợi chốc nhé người hùng đang thức dậy!!
    Rung chuyển chấn động cả địa cầu!!!

    “Viết trong dòng cảm xúc ngập tràn khi biết mình còn thật nhiều May Mắn hơn những người khác không biết mình đang may mắn hơn nhều người khác nữa” HANH PHÚC ĐỂ THÀNH CÔNG.

  14. Lương Ngọc Yến says:

    Rất cảm ơn bài viết “Lựa chọn cảm ơn cả những người khinh thường bạn” của anh Khoa. Em sẽ ghi nhớ để sống lạc quan hơn trong cuộc sống! Chúc anh ngày càng gặt hái được nhiều thành công!

  15. Nguyễn Vi Tam says:

    Cảm ơn anh Khoa nhe ! bai viết của anh lam em suy nghĩ tích cục hơn so với trước đây. Em thường hay ghét
    nhưng ngươi hay phê binh, xem thường người khác nhưng bây giờ có lẽ nên cảm ơn họ là cách tốt nhất.

  16. Vũ Ngọc Ninh says:

    Tuyệt vời

  17. the says:

    tâm lý lo lắng, buồn phiền khi bị chỉ trích từ người khác là một hiện tượng cực kì phổ biến,mình cũng đã từng mắc phải. Những lý luận của Khoa thật hữu ích cho nhiều người, giúp cho mọi người nhìn thấu những trở ngại trên con đường đi đến thành công , từ đó biết cách chuyển hóa cảm xúc,có thêm nghị lực, sức mạnh để đến đích cuộc đời. để cảm ơn những chia sẻ của bạn ,mình hứa nhất định sẽ thành công.Cám ơn.

  18. Nguyễn Thị Thanh Hải says:

    Em chào anh ạ! Em xin cảm ơn sự chia sẻ của anh ạ. Nhờ có bài viết của anh thì em có thể một phần nào đó thay đổi cách nghĩ của mình. Trước đây, nếu như những người khác khinh thường hay nói xấu em thì em thường không thích họ lắm đôi khi là em ghét họ. Nhưng bản thân em thì cũng một phần suy nghĩ rằng em phải vượt họ. Và thế là em cố gắng thay đổi. Nhưng rồi khi vượt họ thì em lại cảm thấy tự mãn với chính bản thân mình. Để rồi sau đó em lại thua chính họ. Nhưng có thể qua bài viết của anh mà em vừa mới đọc thì có lẽ em sẽ suy nghĩ khác đi. Một cái gì đó khá mới mẻ đối với em vi trước đây, em có một nguời bạn khá thích những chia sẻ của anh và bạn ấy luôn cố gắng để đạt được nhưng không hiểu vì sao mà kết quả ấy không được tốt lắm. Em đã từng suy nghĩ rằng đôi khi những bài viết ấy chẳng có kq cao lắm. Còn giờ thì em nghĩ răng đó có thể là sự cố gắng của bạn ấy còn chậm trễ, bạn ấy đặt ra mục tiêu nhưng lại chậm trễ để thực hiện nó. Em sẽ thay đổi để có thể em cảm ơn những người đã khinh thường em. Em sẽ cố gắng để đạt điều đó. Cảm ơn anh nhiều và chúc anh sức khỏe tốt nhất!

  19. CHIM CÁNH CỤT says:

    anh Khoa ah. e thật sự cảm ơn anh về bài viết.e cũng đọc rất nhiều sách về kĩ năng sống.e cũng hiểu rất rõ nhiều điều anh nói. e học ở xa nhà, cũng đã gần 2 năm rồi, tích lũy nhều kinh nghiệm sống nhưng e vẫn không thể tiến bộ trong kĩ năng sống được. trong lớp e cạnh tranh rất cao vì là lớp chuyên mà, chỉ có những đứa học thật giỏi mới được xem trọng thôi, có nhiều lúc e thấy mình kém cõi dù có cố gắng học cũng không thể giỏi như mấy nó được. e ngồi gần 1 đứa bạn trong lớp, nó cũng rất thông minh, tổng phẩy cao nhất lớp. ngồi chung nhưng 2 e không thân mấy vì nhiều lúc nó xem thường e lắm.e tức lắm.học dỡ mà ko có kĩ năng giao tiếp nên e ko có nhiều bạn, nhiều lúc e cũng cảm thấy bản thân mình thật đáng thương nói chi là mấy nó xem thường e. khi nó nói với e ” tui thấy bà thật đáng thương, ko có bạn”.dù tức nhưng những điều nó nói cũng đúng. nhiều lúc bình thường e quyết tâm nhất định phải thành công hơn mấy nó. để sau này phải hãnh diện đứng trước mặt mấy nó. nói thì nói vậy nhưng e bik hình như trong thâm tâm e vẫn cho mình kém cõi hơn mấy nó. thật hèn kém phải không anh? e cũng bik rõ phải phấn đấu vì mục tiêu của mình, ko nên quan tâm tới thái độ của mấy nó như thế nào? nhưng e vẫn ko thể điều khiển được mình? anh Khoa có thể nói cho e bik làm sao chỉ tập trung vào mục tiêu của mình mà không quan tâm tới mấy nó được không? năm sau là thi đại học rồi.e quyết tam phải đậu Ngoại thương, phải đậu và thành công cho mấy nó thấy!e thật sự rất mong anh có thể chia sẽ cho e bik e phải làm gì?

  20. lê đình mỹ says:

    Vâng, muốn được người khác tôn trọng thì trước tiên phải tôn trọng mọi người. Em nghĩ quan trọng là mọi có lòng vị tha, không vì cái tôi của mình mà áp đặt những suy nghĩ của mình cho người khác.

  21. CHIM CÁNH CỤT says:

    cám ơn anh! giờ thì e bik mình phải làm gì rồi? Chỉ có đối diện, nhìn thẳng vào khó khăn mới vượt qua nó thôi! Và chỉ có bản thân mình mới có thể làm được điều đó vì là khó khăn do mình tạo ra mà! Sống và hoàn thiện mình chứ không nhìn vào thái độ của người khác đối với mình mà sống. Chính điều đó lại càng phải phấn đấu hơn nữa!

  22. phạm văn bình says:

    Những gì anh ĐĂNG KHOA nói có vẻ giống suy nghĩ từ trước giờ của mình, mặc dầu mình chưa đọc những điều này của anh!

  23. Giàng Long says:

    thank anh khoa.wed của anh là web tích cực nhất trong tất cả các web mà em từng truy cập.:))

  24. nguyen thuc nguyen says:

    Anh àk !Anh nói quả ko sai cần cảm ơn những người đã khiêu khích ,đã khơi dậy niềm tin một sự nỗ lực ko ngừng!Nhưng anh àk đôi lúc khi em bị như z em rất bùn ,ko bit điều chỉh cảm xúc mình ra seo>Cảm thấy mình thật ngu ngốc!

  25. Mai Thanh Linh says:

    Rat mong dc lam wen voi a!

  26. Nguyễn Đức Hiệp Tâm says:

    Cám ơn bài viết của anh Khoa nhiều lắm, em cũng có cùng suy nghĩ với anh. Thật sự nghe những lời xem thường mình thì đau lòng nhưng chúng ta có thể biến nó thành động lực rất to lớn để quyết tâm phấn đấu đến thành công.
    Anh Khoa ơi, khi em làm trắc nghiệm tính cách, trong em có 2 con người: một con người mà em hay hành động hằng ngày và một con người mà tấm lòng bên trong em muốn hướng đến. Em muốn hướng đến và phấn đấu làm nhà điều hành nhưng trắc nghiệm đúng với hành động thực tế thì là một nghệ sĩ. Như vậy thì em thích hợp với lĩnh vực gì hả anh. Nếu em cố gắng rèn luyện thì có thể trở thành nhà điều hành được không? Hay nghệ sĩ là bản chất và tiềm năng của em?
    Em được biết 1 điều như thế này: giữa 1 con người có tài năng thiên bẩm và cố gắng và một người không có tài năng và cố gắng thì dù người không có tài năng có nỗ lực cả cuộc đời của mình đi nữa thì cũng không thể nào bằng được người có tài năng và nỗ lực. Cách tốt nhất là hãy khám phá tiềm năng, tài năng thiên bẩm của bản thân và đi theo điều đó thì có thể phát triển bản thân một cách tốt nhất.
    Anh có thể cho em lời khuyên được không ạ?

    • Trần Đăng Khoa says:

      Nếu em muốn tìm hiểu những tiềm năng của mình, em có thể tham khảo cuốn Những Bước Đơn Giản Đến Ước Mơ do TGM xuất bản. Trong đó có hẳn 1 chương nói về phương pháp tìm kiếm và tạo dựng niềm đam mê. Anh nghĩ rằng cuốn sách với hướng dẫn cụ thể chi tiết sẽ hữu ích cho em hơn vài lời giải thích ngắn gọn ở đây vì em cần thời gian để nghiên cứu. Em có thể tham khảo sách ở đây nhé: http://www.sach.tgm.vn

      Chúc em thành công!

  27. Trần Thị hồng Thuỷ says:

    Trần Đăng Khoa thân mến!
    Tôi đồng tình những ý kiến trân của bạn qua bài viết ‘Lựa chọn lời cảm ơn những người xem thường bạn”
    Khi con trẻ tôi vẫn hay có cảm giác khó chịu trước những hành vi của người khác tỏ thái độ xem thường mình, nhưng bây giờ tôi đã thông suy nghĩ ấy, tập vô tư trước những thái độ ấy kể cả những người có thể gọi là đố kỵ mình. Tất nhiên không phải đơn giản để làm được điều đó, tôi đã phải đấu tranh với chính mình trong khoản thời gian dài, vừa đấu tranh với bản thân, vừa phải đấu tranh với các thành viên xung quanh để bảo vệ sự thay đổi ấy.
    Phản ứng tự nhiên theo đa số thì khi đối phương không thích mình, thì mình không thích lại hoặc xem thường họ, nhưng nếu như vậy thì mối quan hệ ấy sẽ có kết quả xấu mãi, đúng không ạ! Vì thế tôi đã nghiệm ra một điều “Tình yêu thương có thể biến kẻ thù thành bạn”; “Tình yêu thương không hề hư mất bao giờ”, thế tại sao ta không yêu thương họ, biến kẻ thù thành bạn, ta có thêm người bạn mới. Yêu thương người khác để được yêu thương, để được hạnh phúc, cho cũng không hề mất, nhận bao nhiêu cũng không hề hư, không tội gì mà ta chẳng cho và nhận. Tình yêu thương kỳ diệu đến thế đó phải không bạn!
    Còn lời cảm ơn thì thật ra đối với mình nó có ý nghĩa to lớn lắm. Lời cảm ơn hóa giải được nhiều thứ trong cuộc sống, nếu đúng lúc nó sẽ xoa dịu bao hờn dỗi, nóng giận… Tuy nhiên trong cuộc sống không phải ai cũng dễ dàng hay thởi mái mở lời xin lỗi người khác khi lỡ làm điều gì đó làm người khác bị tổn thương hoặc giúp mình khi cần trợ giúp.

  28. Nguyễn Đức Hiệp Tâm says:

    Dạ, em cám ơn anh Khoa nhiều ạ. Em sẽ nghiên cứu sách anh đã giới thiệu. Chúc anh Khoa thành công, hạnh phúc trong cuộc sống và truyền cảm hứng thật nhiều cho giới trẻ Việt Nam sống đúng đắn, đam mê, nhiệt huyết, mãn nguyện và bình an.
    Hi vọng sẽ được giao lưu với anh nhiều hơn.

  29. Đỗ Huy Hùng says:

    Cái mình đang tìm 5 năm nay là đây. Cảm ơn.

  30. Lê Phạm Ngọc Minh says:

    Cảm ơn anh rất nhiều. Em đã xem buổi diễn thuyết của anh. RẤT TUYỆT. Em nhất định sẽ hạnh phúc để thành công, ước gì em có thể học khóa học của anh.

  31. Đỗ Thị Thu Phượng says:

    Em chỉ biết rằng mỗi ngày tự dành ra 10 phút để xem lại những việc mình đã làm.

  32. nguyen thi tam says:

    e cung thay nhu vay la tot. chinh vi ho ko ton trong mh ho xem thuong mh ma mh co the co them dong lu hoac co them trong dau mh nhung li do de co gang dat dc nhung j mh dat ra nhung muc tieu trong cuoc song cua mh nua
    cam on a vi nhung chia se nay

  33. Trần Hữu Phong says:

    Cảm ơn Trần Đang Khoa, đọc bài viết này của bạn cùng với bài tôi là người Việt Nam, tôi càng thêm tự tin vào những việc mình đã cho là đúng và tự hứa rằng mình mình sẽ luôn cố gắng để góp một cánh én nhỏ cho mùa xuân đất nước.

  34. vu viet long says:

    sau khi tham gia khoa hoc TOI TAI GIOI em da that su nhan ra rang cuoc song chung ta that y nghia , em dang rat rat hanh phuc va se co gang thanh cong trong hoc tap va su nghiep
    cac ban , anh chi nao muon chia se khinh nghiem hoc tap va sowload nhung game giai tri vui thi vao dien dan http://giaitrihoctap.forumvi.com/

  35. Hào says:

    em cảm ơn vì bài viết hay của anh . đọc xong bài này em cảm thấy mặc kệ người xung quanh nghĩ gì về ước mơ của mình như sao thì kệ họ . miễn là em không từ bỏ ước mơ của mình và em luôn cố gắng nỗ lực hằng ngày, hằng giờ là được

  36. Phạm Anh Quyết says:

    Cảm ơn bài chia sẻ sâu sắc của anh.