Tôi hầu như không bao giờ trích dẫn bài viết của người khác vào trang Tùy bút này vì đây là trang tùy bút tôi ghi lại những suy cảm của mình, nhưng bài viết này của dịch giả Uông Xuân Vy – người đồng chí tuyệt vời của tôi – thật sự làm tôi ấn tượng.
Trong một video clip kể rằng, có một cô bé bị câm điếc bẩm sinh đã hỏi người thầy dạy cô đàn violon, cũng bị câm điếc như cô:
- Tại sao con không giống như những người khác?
Và người thầy này đã trả lời cô:
- Tại sao con phải giống như những người khác?
Một câu trả lời đáng để suy ngẫm phải không các bạn? Và bản thân tôi, trong bao nhiêu năm qua, cũng tự đặt cho mình một câu hỏi tương tự:
- Tại sao tôi phải sống… giống như những người khác?
Dù muốn hay không, dù vô tình hay cố ý, dù với bất kỳ lý do gì đi chăng nữa, thì ai trong chúng ta cũng phải đối diện với một “quỹ đạo mặc định” mà xã hội (nơi bạn sinh ra và lớn lên) vạch sẵn cho bạn. Quỹ đạo mặc định chính là những gì mà xã hội đó kỳ vọng ở bạn, và được hình thành từ việc đa số mọi người xung quanh bạn ai cũng… làm thế. Ví dụ cho một quỹ đạo mặc định dễ thấy nhất là: lớn lên => đi học => đi làm => lập gia đình => sinh con đẻ cái =>… v.v…
Nếu bạn đi chệch quỹ đạo mặc định, bạn sẽ bị người đời dán cho đủ các loại nhãn dán như “bị thần kinh”, “khác người”, “chống ề”, “hư hỏng”… Hoặc khi bạn làm một điều gì đó đi ngược lại với số đông, hoặc khác với những gì mà những người xung quanh bạn thường làm, thì ngay lập tức bạn sẽ nhận được những phản ứng không mấy tích cực cho lắm. Đôi khi còn kéo theo những hệ quả nghiêm trọng như bị tẩy chay. Ở đây tôi chỉ đề cập đến những hành động không làm ảnh hưởng đến ai, mà chỉ tác động trực tiếp đến cách sống của cá nhân bạn và nằm trong phạm vi đạo đức và pháp luật.
Nếu may mắn, bạn sẽ được một vài người như gia đình, bạn bè… ủng hộ, tin tưởng và tiếp sức cho bạn. Còn nếu không, bạn sẽ phải bước đi một mình cho đến khi bạn tìm được người cùng bước đi với bạn.
Vì lẽ đó mà…
- Có bao nhiêu người trong chúng ta không dám thực hiện ước mơ của mình?
- Có bao nhiêu người trong chúng ta không dám đi theo tiếng gọi của con tim?
- Có bao nhiêu người trong chúng ta không dám sống một cuộc sống mà mình mong muốn?
Dù vậy, trong thực tế, vẫn có không ít người dám thoát ra khỏi “quỹ đạo mặc định” của mình để tự vẽ ra một quỹ đạo mới cho riêng họ. Bất chấp nỗi sợ hãi, họ dám “lội ngược dòng” vì họ biết rằng mình chỉ có một cuộc đời duy nhất để sống. Họ biết rằng họ phải sống một cuộc sống cho chính mình, chứ không phải cho một ai khác. Và cho dù kết quả ra sao đi chăng nữa, họ biết rằng họ không bao giờ phải hối hận.
Bạn có thể bắt gặp những con người đó trong cuộc sống hàng ngày từ những người nổi tiếng và thành công tột bật như Steve Jobs (bỏ học để đi tìm niềm đam mê) đến những con người bình thường giản dị dám sống thật với chính mình.
Từ đáy lòng, tôi thật sự khâm phục những con người đó. Chúc cho bạn (và cho cả tôi) lòng dũng cảm, ý chí kiên cường để thiết kế cuộc sống cho riêng mình và tận hưởng những thành quả xứng đáng!
Hu hu!anh Khoa owi!Anh làm ơn giúp em vấn đề này với:
năm nay em có dư định thi vào trường chuyên ptnk lớp chuyên anh.Lúc đầu em học môn anh còn yếu nên em dành hết toàn bộ thời gian của mình để theo kịp những bạn trong đội tuyển hsg,thế là môn toán và môn văn em bỏ sót rất nhiều bài.Nhất là môn vănLúc đầu em định làm không giống với mọi người là học văn bằng sơ đò tư duy,nhưng cuối cùng em không thể nhớ bài,diễn đật thì lủng củng,điểm thì lúc nào cũng thấp hơn những bạn học bài.Sau đó em đã thử học bằng cảm thụ rôi em lại không nhớ bài,không biết cách diễn đạt bây giờ em cũng không còn khả năng học bài nữa.Hu hu!Em chỉ còn 5 tháng nữa là thi rồi.em không muốn di theo cái lối mòn mà muôn tìm ra một pp mới nhưng thật sự càng càng ngày em càng trở nên bế tắc.Em phải làm gì đây?
Chào em, nếu như em chỉ còn 5 tháng nữa anh nghĩ em nên tập trung vào học từng môn một thật kĩ. Em có thể tìm ra phương pháp học mới sau vì bây giờ kết quả thi rất quan trọng, nếu như em chỉ tập trung vào tìm phương pháp rồi thử nghiệm phương pháp đó thì sẽ khó mà học tốt nhất được. Bình tĩnh, tự tin và thi tốt em nhé!!!
Em đã xem clip này rồi anh ạ. Vài lần mà em vẫn khóc đấy. Cô bé đó đã vượt lên số phận bằng lòng can đảm và cả tình yêu thương. Em cảm thấy trong cuộc sống luôn vươn lên là một điều tất yếu và mọi thứ sẽ luôn phải đổi thay. Chỉ có cách là sẵn sàng để nghêng đón thách thức. Khi sinh ra và lớn lên cho đến giờ phút này không một ai dạy em nên làm thế nào cả. Em cũng từng yếu đuối bởi sau những cố gắng mà không có phương pháp đã khiến em nản chí. Nhưng chưa một lần nào em nghĩ mình bỏ cuộc. Có thể phải mất nhiều thời gian để cài đặt lại con người mình. Nhưng chỉ cần có thể thì em phải làm được. Thật may mắn cho em và cho một thế hệ_những bạn trẻ muốn giải thoát chính mình khi đã có hy vọng để thay đổi. Một lần nữa cảm ơn anh vì những gì anh làm và vẫn luôn theo đuổi. Thật quý giá khi thắp một ngọn nến trong đêm tối của cuộc đời ai đó. Em hy vọng anh sẽ mãi giữ được nhiệt huyết và tấm lòng của mình khi đi trên con đường mà anh chọn. Mong sớm gặp được anh trong khóa học tôi tài giỏi thanh niên sang năm.
Cảm ơn em đã chia sẻ. Chúc em luôn quyết tâm và sớm đạt được mục tiêu của mình. Hẹn gặp em trong khóa học nhé!!!
em đã gửi một phần của cuốn sách qua emil cho anh ,mong anh sẽ đọc và cho em ý kiến.em cảm ơn
Cảm ơn em :-)
anh Khoa cho em hỏi, khi nào TGM mới xuất bản thêm sách mới vậy anh? mấy quyển cũ e đọc hết rồi… e đang chờ quyển “sống và khát vọng” của anh đây!
Chào em, TGM sắp xuất bản thêm sách mới đó em, em đón đọc nhé! Cảm ơn em :-)