GÓC SUY NGẪM
Không phải chúng ta thành công để hạnh phúc, mà chúng ta cần phải học cách hạnh phúc để thành công.
— Diễn giả Trần Đăng Khoa / Trích sách “Sống và Khát Vọng”
SỐNG đến từng giây phút cuối
Viết vào ngày 24/09/2009 bởi Dịch giả, Tác giả và Chuyên gia đào tạo Trần Đăng Khoa. Chủ đề: *Chọn lọc, Con người, Suy ngẫm
Tôi từng được biết về những người trở thành triệu phú từ khi còn rất trẻ, có thể ở vào tuổi 16. Tôi cũng biết về những người trở thành triệu phú khi tuổi đã sáu mươi, hay bảy mươi. Tuy nhiên, đó là lần đầu tiên (sau hơn 26 năm), tôi biết về một người phá sản ở tuổi 72 và rồi can đảm làm lại từ đầu để trở thành triệu phú (một lần nữa) mười năm sau đó ở tuổi… 82. Đừng nói tôi là người của thế hệ trẻ, ngay cả khi tôi ở cùng thế hệ với con người này, tôi cũng sẽ phải ngã nón cúi chào trước ông ta.
Câu chuyện của ông ấy như một liều thuốc truyền cảm hứng mà bạn không thể nào bỏ qua. Toàn bộ câu chuyện, bạn có thể tìm thấy trên tờ báo Sunday Times (31/10/2006) với tiêu đề: “82-year-old comeback kid – Bounces Back From Bankruptcy“.
Ở tuổi 72, ông Lim Tow Yong đã tuyên bố phá sản. “Đứa con” mà ông “nuôi nấng” từ đầu những năm 1960, Emporium Group Holdings mang lại nguồn thu nhập vào khoảng 300 triệu đô hàng năm đã bị “tàn phá” bởi suy thoái kinh tế giữa những năm 1980 và hiện trạng cạnh tranh gay gắt trong xã hội. Không những thế, sự “ra đi” của “đứa con” đầu tiên này đã để lại cho ông khoản nợ vượt ngưỡng 60 triệu đô.
Đối với thế hệ của ông (những người sinh ra khoảng đầu thế kỷ 20), hầu hết mọi người đều chuẩn bị cho việc ra đi thanh thản hoặc dưỡng sức già vào thời gian này. Phá sản ở tuổi 72, ông đã có một lý do tuyệt vời để sống phần đời còn lại trong sự khánh kiệt, và không một ai có thể trách ông vì điều đó. Tuy nhiên, ông Lim Tow Yong đã không làm như thế! Ông đã đứng dạy bắt đầu lại tất cả không phải từ con số 0, mà là với một khoản nợ khổng lồ. Mười năm sau đó, ông nhượng lại “đứa con” thứ hai của mình với giá 4,2 triệu đô, để một lần nữa trở thành triệu phú ở tuổi… 82! Bạn có thể tin được không?
Khi tôi đọc câu chuyện này, tôi đã tự hứa với bản thân rằng: tôi sẽ không bao giờ viện bất cứ lý do nào để ngừng mơ ước và phấn đấu.
Tôi vẫn nhớ rất rõ, một bài học lớn tôi đã học được khi đọc quyển sách của Steven K. Scott mà tôi đang dịch - “Simple Steps to Impossible Dreams“: Giây phút bạn ngừng mơ ước và thôi không tiếp tục chiến đấu để thực hiện ước mơ của mình, đó cũng có thể coi như là giây phút bạn đã “chết”.
Tôi tin chắc rằng người đàn ông này đã sống một cuộc sống thật sự cho đến những giây phút cuối cùng. Có thể ông ấy không thể để lại một gia sản đồ sộ cho thế hệ sau, nhưng điều ông ấy để lại, đó chính là huyền thoại sống mãi.
Đừng bao giờ bỏ cuộc! Hãy chiến đấu đến giây phút cuối cùng. Sợ hãi không thể giúp chúng ta thoát khỏi cái chết, nhưng chắc chắn nó sẽ ngăn chúng ta thật sự sống xứng đáng.

- Nếu bạn cảm thấy bài viết này ý nghĩa, hãy chia sẻ lại bài viết này với bạn bè hoặc người thân của bạn ngay bây giờ:
- Email
- Print
- Facebook
Bài liên quan
- [Báo chí] Phong Cách Doanh Nhân – Phỏng vấn Diễn giả & Doanh nhân Trần Đăng Khoa – Phần 2: Sống và khát vọng
- Tự truyện Diễn giả Trần Đăng Khoa – Phần 6 – Sống vì ước mơ của mình
- Tự truyện Diễn giả Trần Đăng Khoa – Phần 1 – Giấy báo tử
- Tại sao chúng ta sống?
- Những nghịch lý cuộc sống
Bạn có thể đăng lại các nội dung này tại bất kỳ đâu một cách tự do, chỉ cần bạn vui lòng giúp tôi ghi rõ nguồn và đặt liên kết cụ thể đến nguồn. Xin chân thành cảm ơn.
Chào bạn thân mến. Tôi tên là Trần Đăng Khoa. Công việc của tôi là dịch, viết sách và thường xuyên nhất là đào tạo. Tôi rất vui được làm quen với bạn. Nếu bạn để lại họ tên và địa chỉ email, tôi sẽ gởi đến bạn những món quà làm quen là ebook (có bản quyền) của những quyển sách bán chạy nhất Việt Nam do tôi dịch, và cũng sẽ liên lạc với bạn mỗi khi có chuyện gì đó thú vị cần chia sẻ với bạn. Cảm ơn bạn đã lựa chọn kết bạn với tôi.
mặc dù đã nghe anh nói về Lim Tow Yong trong khóa nhưng giờ đọc lại , nó cho em phải suy nghĩ nhiều hơn , và hành động nhiều hơn nữa , cảm ơn anh nhìu ^^
a.Khoa ơi! chủ nhật này là đám cưới chị họ em, em muốn chớp lấy thời cơ này lên sân khấu “chào hỏi mọi người và ca một bài mặc dù giọng ca em hơi đặc biệt và được mọi người nhận định là ko nên ca trước đám đông”, nhưng em muốn được thử thách và giống anh, nghĩ tới em phấn khích quá, nhưng 15′ sau em lo lắng sợ mình nói năng lắp bắp, rồi trước mặt họ hàng cô bác ko khéo sẽ làm bẽ mặt ba má em thì tội bất dung, mà bản thân em cũng thấy xấu hổ….trời ơi!! (ý ko nên kêu trời)
Anh ah, anh có trải qua tình huống này chưa? mình nên chuẩn bị gì cho kĩ lưỡng hả anh.
Bối rối quá!
Tôi Tài Giỏi trong tình huống này có được hoan nghênh ko anh?, cho em tí động lực, pls!
Nếu đó là điều thật sự làm em vui sướng thì hãy mạnh dạn thực hiện nó vì thật ra hát một bài cũng không ảnh hưởng gì nhiều.
Bên cạnh đó, vì là lần đầu, em có thể cẩn trọng làm ngắn gọn để “buổi biểu diễn” của em khỏi bị kéo dài một cách nhàm chán và để bản thân em cũng rút được kinh nghiệm cho lần sau.
Cám ơn anh nhé. Bài viết đã truyền cảm hứng cho em :D
Mà sao em tìm bài báo trên mà không thấy anh à :D chắc từ năm 2006 khó tìm :-?
Anh có bản scan của báo giấy nhưng hơi mờ. Còn bản online đúng là tìm hoài không thấy vì tờ báo đăng bài đó là tờ báo phải trả tiền để truy cập vào báo online của họ.
Day la nhung lieu thuoc tinh than rat manh de chua chung luoi bieng va hay tri hoan. Cam on anh da gui loi chia se den moi nguoi!
Những chia sẽ của anh thật sự mang lại một niềm cảm hứng lớn.Không gì là không thể đúng không a,đặc biệt hơn là chúng ta đang có sức trẻ, thời gian và lòng nhiệt huyết!
mỗi ngày em đều đọc tùy bút của anh ,mỗi ngày em lại học được những điều mới từ anh ,những điều mà trước đây em chưa từng được học ở bất kì một lớp học nào ,nó thật sự giúp em có cái nhìn mới mẻ hơn về cuộc sống ,về con người ,về sự vươn lên và sức mạnh của tình yêu thương .Cảm ơn anh rất nhiều
Thành công là không bao giờ bỏ cuộc, giây phút bạn ngừng ước mơ và thôi không tiếp tục chiến đấu vì ước mơ của mình nữa cũng có nghĩa là bạn đã chết! E cám ơn a rất nhiều vì đã mang khóa học TTG về VN để e có cơ hội tuyệt vời là lựa chọn tham gia vào khóa học này. 3 ngày quả thật là có ý nghĩa với đầy đủ các cung bậc cảm xúc và mở ra một chân trời mới cho e, thực sự nó đã truyền động lực làm thổi bùng lên niềm tin và nhiệt huyết cho tất cả chúng e- những cử nhân của TTG. Và ngọn lửa ấy chắc chắn sẽ cháy mãi trong e! SỐNG VÌ ƯỚC MƠ CỦA MÌNH!!! ^^
Cảm ơn anh Khoa về những bài viết của anh. Em xin lấy bài viết này và các bài viết khác để trang trí căn phòng mình :)
“Giây phút bạn ngừng mơ ước và thôi không tiếp tục chiến đấu để thực hiện ước mơ của mình, đó cũng có thể coi như là giây phút bạn đã “chết”.”
“Đừng bao giờ bỏ cuộc! Hãy chiến đấu đến giây phút cuối cùng. Sợ hãi không thể giúp chúng ta thoát khỏi cái chết, nhưng chắc chắn nó sẽ ngăn chúng ta thật sự sống xứng đáng”
Câu nói hết sức ý nghĩa. Cảm ơn anh Khoa rất nhiều!
chào anh Khoa.
em có một đứa bạn từng tham gia khóa học của anh.
em nghe nó nói rất nhìu về anh va những điều nó học được từ khóa học đóa. em cũng mong một ngày nào đó được gặp anh. em muốn sau nay trở thành đồng nghiệp của anh. có một câu nói như thế này: thời gian hok bao giờ chờ đợi ai cả. nó trôi qua một cách vô tình đến nỗi nhà thơ xuân diệu cũng cảm thây nuối tiếc và lo lắng. ông sợ mùa xuân trôi qua rồi mà ông vẫn chưa cảm nhận hết vẻ đẹp của nó. tuôi xuân của con người trôi qua rất nhanh và nhường như con người ít để í đến nó để rồi khi nhận ra đã quá muộn màng. và em cũng sợ em lãng phí những phút giây mà em đang có. em muốn mính sống thật ý nghĩa nhưng lại cảm thấy mình dường như quá nhỏ bé giống như một chú nhỏ dưới lòng đại dương bao la vậy. thật sự ước mơ của em rất lớn và em cũng biết rằng nếu em hok cố gắng hết sức thì chẳng bao giờ em dạt được nó cả. Và có lẽ bây giờ cái em cần chính là một nìm tin sắt đá và mãnh liệt. như anh biết đó con người chỉ thật sự cố gắng khi họ nghĩ rằng việc họ cố gắng là bắt buộc và hok còn con đường nào khác. em hỉu điều đó nhưng đôi khi em lại lờ đi điều này và chấp nhận đầu hàng bản thân hok điều kiện. em nghĩ rằng nếu mình như thê này thì thật la lãng phí thời gian. nên em mong rằng anh sẽ giúp em có được một suy nghĩ đúng đắn để đưa bản thân em đi đến thành công. và cuối cùng em cũng cảm ơn anh rất nhìu vì những lời tâm sự của anh thật sự đã giúp em rât nhìu. một lần nữa cảm ơn anh. chúc anh luôn hạnh phúc
Cảm ơn em. Anh nghĩ anh có nói nhiều bao nhiêu cũng không dài bằng nội dung trong những quyển sách anh dịch. Em tìm đọc nhé.
Còn em muốn có những trải nghiệm như bạn em thì chỉ có cách là em đến với khóa học vì đọc sách thì không bao giờ có thể có những trải nghiệm như thế.
ANH Ạ EM THẤY NHỮNG LỜI AH NÓI QUẢ THỰC RẤT RẤT ĐÚNG NHƯNG MÀ EM ĐÃ CỐ GẮNG HÀNH ĐỘNG MÀ THI THOẢNG LẠI TRƯỢT ĐI MỤC TIÊU CỦA MINH ,ANH CÓ THỂ GIÚP EM KHÔNG CÒN ĐI CHỆCH CÁI HƯƠNG BAN ĐẦU MÌNH ĐÃ CHỌN DƯỢC KHÔNG .EM LÀ MỘT SINH VIÊN VÀ LUÔN ĐỨNG GIỮA NHỮNG CAM DỖ VÀ NHIỀU THỨ KHÁC CÓ LẼ KHONG THỂ TỰ QUYẾT DƯỢC khi đọc xong sách của anh em đã áp dụng rất nhiều và có nhưng thành công nhất dịnh nhưng anh ơi vào đúng lúc đó thì em lại bắt dàu xa vao một số thói hư tật xấu của sinh viên để rồi bây giờ xa sut nghiêm trọng thực sự em dang rat hỗn loạn tâm trí em gio chăng còn suynnghi dược gì mong anh cho em vài lời khuyên để lấy lai tinh thần nhé anh
Nếu cả quyển sách không giúp được em thì liệu một vài dòng chữ anh viết ra có thể giúp em? Điều quan trọng nhất là em phải học cách giúp chính bản thân mình.
cảm ơn anh. thật ra thì em cũng đã đọc cuốn sách : “tôi tài giỏi, bạn cũng thế của anh rồi”. có lẽ em cũng hỉu một phần nào đó nội dung mà anh truyền đạt. em nghĩ cái em cần bây giờ là lòng quyết tâm để theo đuổi ước mơ. mong rằng sau này anh sẽ dịch ra nhìu cuốn sách hay như thế và cũng mong rằng một lúc nào đó anh sẽ có một cuốn sách của riêng anh. cảm ơn anh nhiều. chúc anh thành công hơn nữa.
anh khoa oi, khoa hoc toi tai gioi, chi to chuc tai tphcm va HN thoi sao ko con o dau nua ak
Hiện tại chỉ có ở TP.HCM và Hà Nội thôi em :)
Và giờ em mới ở tuổi 16 anh có nghĩ là em có nên nghĩ đến việc làm giàu ngay từ bây giờ không
Dĩ nhiên là nên nhưng phải đúng cách. Ví dụ: cố gắng học giỏi hơn (làm giàu kiến thức trước), học cách chi tiêu hợp lý,…
Chào anh Khoa!em cảm ơn anh Khoa rất nhiều bởi vì khi em chán nản thì lúc đó anh Khoa là người dẫn đường cho em ,từ từ em đang cố gắng có thói quen tốt đây,em không còn lười biếng nữa.Cảm ơn anh vì những bí quyết sống của anh,nó rất thực tiễn như là nguyên lý vàng thời gian…em rất buồn khi rất ít lên diễn đàn chia sẽ.Cảm ơn anh Khoa rất nhìu vì anh đã chia sẽ với em rất nhìu !!!
thưa anh Khoa,em muốn hỏi là ở đh quốc gia singapore có phải sinh viên được dạy và và học bằng tiếng Anh không ạ?Tiếng hoa có được dùng không anh?
Đại học Quốc Gia Singapore (NUS) sử dụng tiếng Anh làm ngôn ngữ để giảng dạy và học tập. Tiếng Hoa được dùng bởi một số sinh viên bản địa giao tiếp với nhau vì một phần lớn người ờ Singapore có gốc Hoa.
em cảm ơn anh ạ,với lại anh cho em hỏi là làm sao anh có thể qua đó học được ạ,điều kiện gì và nó có khó lắm không anh?Trình độ tiếng anh của em không được tốt lắm.
Em cần phải có bằng tiếng Anh (IELTS hoặc TOELF) với đủ số điểm yêu cầu và kết quả học tập tốt để được xét tuyển. Em cần phải đầu tư thật nhiều vào tiếng Anh của mình để đủ điều kiện học tại NUS.
Chúc em thành công.
Chân thành cảm ơn anh!
Tuổi có thể già nhưng nghị lực phi thường, sự dũng cảm, hài học mà ông để lại thật ý nghĩa!
Thực sự khâm phục,xứng đáng để noi theo
Sống thế mới la sống chứ
Cám ơn anh Khoa rất nhiều. Chúc anh khỏe và có nhiều chuyên đề mới.
Anh Khoa ơi!
Cảm ơn câu nói của anh:Giây phút bạn ngừng mơ ước và thôi không tiếp tục chiến đấu để thực hiện ước mơ của mình, đó cũng có thể coi như là giây phút bạn đã “chết”.
Nhìn lại quãng thời gian qua,em đang sống một cuộc sống mà như đã “chết”.Bây giờ em thấy mình phải SỐNG trở lại!^^ ^^Dù có lúc đời không đúng như ta mong muốn nhưng ta vẫn đang sống,vì vậy thì phải sống cho đúng nghĩa!Cho dù năm 2012 có tận thế đi chăng nữa thì cũng không quan trọng!
Chào KHOA !
Hôm nay là lần đầu tiên mình vào địa chỉ trang web của Khoa sau khi mình cho con mình theo học lớp kỹ năng sống vừa qua tại TPHCM.
Thật sự là mình Cám ơn KHOA rất nhiều.
Chỉ có vậy !
Em vào trang này được gần một tuần, được anh Khoa tặng ebook “Làm chủ tư duy, thay đổi vận mệnh”. Em cũng có cuốn này từ đầu năm lớp 12 nhưng em đã “bỏ quên” nó một thời gian. Cho đến khi nhận được ebook của anh tặng, em tải về và đọc, lần này em mới thực sự gọi là đọc. Càng đọc em càng thấy tiếc vì mình đã bỏ lỡ một thời gian và em càng có thêm quyết tâm để thực hiện những ước mơ của mình. Hôm nay ngồi đọc mở trang này ra đọc từng bài viết trên này mà tâm trạng em vui, khó diễn tả thành lời. Mặc dù 72 tuổi nhưng ông ấy luôn sống hết mình, không bao giờ buông xuôi, một con người tuyệt vời. Rất cảm ơn anh vì bài viết này, em biết con đường phía trước còn dài nhưng em sẽ hành động hết sức mình để không bao giờ phải hổ thẹn vì mình đã không cố hết sức.
Cảm ơn Hằng! Chúc em thành công!
em đã nghe câu chuyện này 1 lần trong khóa học tôi tài giỏi . nhưng sau hơn 1 năm nhìn lại thấy mình chưa SỐNG XỨNG ĐẮNG . lim tow yong dám đứng dậy ở tuổi 72 vậy em đang ở tuổi 20 chẳng nhẽ mình không dám ngẩng cao đâu dũng cảm làm lại 1 lần nữa dũng cảm để thay đổi ,thay đổi để có 1 cuộc sống mà ta được sống đúng nghĩa ,
MÌNH LÀ NGƯỜI VIỆT NAM MÀ .
toi rat thich nhung bai viet cua tac gia , toi muon tro thanh thanh vien de duoc chia se nhung kinh nghiem kho khang trong cuoc song , cong viec …